Thư Viện Tin Lành: Trang Nhà » Sống Với Thánh Kinh » Sống Với Thánh Kinh: 21/01/2017

Sống Với Thánh Kinh: 21/01/2017


Sống Với Thánh Kinh: 21/01/2017

Giê-rê-mi 2:31-32
Dân Ta Đã Quên Ta

“Con gái đồng trinh há quên đồ trang sức mình, nàng dâu mới há quên áo đẹp của mình sao? Nhưng dân Ta đã quên Ta từ những ngày không tính ra được” (câu 32).

Câu hỏi suy ngẫm: Hai hình ảnh “đồng vắng”“đất tối tăm mờ mịt” có ý nghĩa gì? Hai hình ảnh tiếp theo “trinh nữ quên đồ trang sức”“nàng dâu quên mặc áo cưới” dùng để ví sánh với điều gì? Người Ít-ra-ên quên Chúa từ khi nào? Những cách sống nào cho thấy con dân Chúa cũng quên ơn Ngài?

Lại là những câu hỏi Đức Giê-hô-va đặt ra để chất vấn dân Ngài. Đối với họ, Ngài có phải là “đồng vắng” hay “đất tối tăm mờ mịt”chăng? Hay nói cách khác, có phải đối với tuyển dân, Ngài khô khan, khắc nghiệt như hoang mạc nóng cháy, hay nhàm chán, buồn tẻ, không phương hướng như người đi trong đất tối tăm mù mịt? Hoàn toàn không phải thế. Trái lại, Đức Giê-hô-va đã không ngừng làm ơn trên chính dân Ngài. Thế nhưng, họ đối với Ngài như thể Ngài là “đồng vắng,”“đất tối tăm mờ mịt,” đến nỗi họ tuyên bố sống theo ý riêng, muốn đi đâu thì đi và không muốn trở về với Ngài nữa (câu 31). Tiếp theo, Đức Giê-hô-va đưa ra hai hình ảnh “trinh nữ quên đồ trang sức”“nàng dâu quên mặc áo cưới.” Ngài muốn ví sánh việc tuyển dân Ít-ra-ên quên ơn Chúa là điều không thể xảy ra giống như việc một trinh nữ không thể quên đồ trang sức, hay cô dâu mới không thể quên mặc áo cưới trong giờ hôn lễ. Thế nhưng, trong thực tế người Ít-ra-ên thật đã quên ơn Ngài. Xót xa hơn khi họ đã quên Ngài “từ những ngày không tính ra được,” tức không phải chỉ mới đây vì yếu đuối, sa sút đức tin nên họ theo thần tượng ngoại bang, song thời điểm họ quên ơn Chúa, khước từ Ngài từ rất lâu, rất xa xưa đến nỗi không thể tính được.

Có thể trong chúng ta không nói hay nghĩ rằng mình là người quên Chúa. Thế nhưng, hình ảnh tuyển dân quên ơn Đức Chúa Trời vẫn phảng phất đâu đó trong cách sống của chúng ta. Mỗi khi được nhắc nhở đi thờ phượng Chúa, chúng ta có vô vàn lý do để từ khước, tiếp sau đó là câu nói: Dù không đi nhà thờ nhưng tôi không bao giờ quên Chúa. Chúng ta luôn nói, “con nhớ ơn Ngài ban,” nhưng khi Nhà Chúa cần chúng ta đóng góp thời gian, công sức, hay tài chánh, chúng ta lại làm ngơ. Chúng ta không nói quên Ngài nhưng thái độ và hành động của chúng ta đã nói lên điều đó. Hãy thành thật nhìn lại chính những việc làm và suy nghĩ của bản thân, để biết xem chúng ta có phải là người quên Chúa“từ những ngày không tính ra được” không?

Lạy Chúa là nguồn suối mát của con trong hoang mạc trần gian, là ánh sáng dẫn lối con đi giữa đường đời đen tối! Con xin trọn đời nhớ ơn Chúa đã chọn lựa và cứu rỗi con.

Xin vui lòng chuyển bài học Kinh Thánh để nhiều người cùng học.

Bài học Kinh Thánh này do Văn Phẩm Nguồn Sống biên soạn. Xin cầu nguyện cho Văn Phẩm Nguồn Sống. Nếu có thể được, xin vui lòng dâng hiến cho Văn Phẩm Nguồn Sống tại http://www.vpns.org

Thư Viện Tin Lành
www.thuvientinlanh.org

©2012-2017 by Thư Viện Tin Lành

Scroll to top