Thư Viện Tin Lành: Trang Nhà » Sống Với Thánh Kinh » Sống Với Thánh Kinh: 15/08/2016

Sống Với Thánh Kinh: 15/08/2016


Sống Với Thánh Kinh: 15/08/2016

Giăng 9:24-34
Biết và Không Biết

“Người trả lời rằng: Tôi chẳng biết người có phải là kẻ có tội chăng, chỉ biết một điều, là tôi đã mù mà bây giờ lại sáng” (câu 25).

Câu hỏi suy ngẫm: Tại sao những người Pha-ri-si gọi người khiếm thị đến một lần nữa? Qua câu hỏi và câu trả lời của người khiếm thị được sáng, chúng ta thấy điều gì từ những chữ “biết”? Bạn nhận định thế nào về sự hiểu biết của người Pha-ri-si và sự hiểu biết của người khiếm thị? Chúng ta áp dụng được gì cho mình?

Đã hai lần người Pha-ri-si thất bại trong việc hạch hỏi tại sao người khiêm thị được sáng mắt (câu 15, 19) với mục đích tìm chứng cớ để kết tội Chúa Giê-xu vi phạm luật ngày Sa-bát của họ. Giờ đây, họ gọi người khiếm thị trở lại một lần nữa để tiếp tục ý đồ của mình. Lần này họ buộc người khiếm thị phải đồng tình với nhận định của họ: “Hãy ngợi khen Đức Chúa Trời, chúng ta biết người đó là người có tội” (câu 24). Nhưng người khiếm thị được sáng trả lời rằng: “Tôi chẳng biết người có phải là người có tội chăng, chỉ biết một điều, là tôi đã mù mà bây giờ lại sáng” (câu 25).

Trong hai lời đối đáp này chúng ta thấy có ba từ “biết” với ba ý nghĩa và mục đích khác nhau. Người Pha-ri-si khẳng định “chúng ta biết.” Họ dựa trên luật do họ đặt ra về ngày Sa-bát để cho rằng họ “biết” Chúa Giê-xu là người có tội, vì Ngài đã vi phạm chữa lành mắt người khiếm thị trong ngày mà luật pháp của họ cấm chữa bệnh. Người khiếm thị được sáng trả lời rằng “tôi chẳng biết.” Làm sao anh có thể đồng tình với những người Pha-ri-si để lên án người ơn của mình được. Mặc dù trước đó người khiếm thị khẳng định Chúa là Đấng tiên tri vô tội (câu 17b), nhưng bây giờ anh không muốn đôi co nên nói tôi không biết. Anh muốn nói rằng chuyện luật pháp cấm hay không cấm, có tội hay không là chuyện của các người, tôi khiếm thị xưa nay nên không biết! Nhưng tôi “chỉ biết một điều, là tôi đã mù mà bây giờ lại sáng.” Cảm tạ Chúa vì sự khôn ngoan của người khiếm thị. Việc người Pha-ri-si nói biết thì chỉ một mình họ biết, còn việc người khiếm thị biết thì chính những người Pha-ri-si và mọi người ai cũng biết rõ vì quá hiển nhiên! Điều gì làm cho những người Pha-ri-si tránh né không dám biết đến việc xảy ra rõ ràng trước mắt mà chỉ đòi biết việc có tội hay không có tội, là việc của Đức Chúa Trời? Chính vì thành kiến, vì ganh tị, vì lo sợ uy tín mình không còn khi ai nấy theo Chúa Giê-xu… Tất cả là vì cái tôi. Khi cái tôi lên ngôi thì không thể nào biết Chúa dù những bằng chứng về Ngài quá hiển nhiên. Chúng ta cũng vậy, theo Chúa mà không hạ cái tôi xuống thì khó lòng biết những điều Chúa làm cho mình và cho người khác mà chỉ biết những điều theo ý riêng mình mà thôi.

Bạn biết Chúa đã làm gì cho cuộc đời bạn?

Tạ ơn Chúa vì con được cứu chuộc bởi máu quý giá của Chúa Giê-xu. Xin cho con đóng đinh cái tôi của con mỗi ngày trên thập tự giá với Chúa để con không còn bị con người cũ chi phối cách nhìn và nếp sống của con.

 Đọc Kinh Thánh trong ba năm: Châm Ngôn 27.

Xin vui lòng chuyển bài học Kinh Thánh để nhiều người cùng học.

Bài học Kinh Thánh này do Văn Phẩm Nguồn Sống biên soạn. Xin cầu nguyện cho Văn Phẩm Nguồn Sống. Nếu có thể được, xin vui lòng dâng hiến cho Văn Phẩm Nguồn Sống tại http://www.vpns.org

Thư Viện Tin Lành
www.thuvientinlanh.org

©2012-2017 by Thư Viện Tin Lành

Scroll to top