Thư Viện Tin Lành: Trang Nhà » Bài Nhiều Người Đọc » Giới Thiệu Sách: Dạn Dĩ Đến Gần Đức Chúa Trời – Những Gương Cầu Nguyện

Giới Thiệu Sách: Dạn Dĩ Đến Gần Đức Chúa Trời – Những Gương Cầu Nguyện

Lời Ban Biên Tập:

Năm 2021 đánh dấu 40 năm thành lập Văn Phẩm Nguồn Sống (1981-2021). Giữa hoàn cảnh dịch bệnh lan tràn khắp thế giới, mặc dầu Văn Phẩm Nguồn Sống chưa có thể tổ chức lễ kỷ niệm 40 năm thành lập, dầu vậy Văn Phẩm Nguồn Sống vẫn tiếp tục với sứ mạng phổ biến Lời Chúa cho người Việt khắp nơi trên thế giới.

Thư Viện Tin Lành xin giới thiệu đến độc giả tác phẩm Dạn Dĩ Đến Gần Đức Chúa Trời – Những Gương Cầu Nguyện do Văn Phẩm Nguồn Sống gởi tặng.  Sách trình bày những phân tích về 10 lời cầu nguyện trong Kinh Thánh do John White, một học giả Kinh Thánh và là giáo sư tại Đại Học Manitoba, Canada viết.  Dạn Dĩ Đến Gần Đức Chúa Trời – Những Gương Cầu Nguyện có lẽ là cuốn sách phân tích những lời cầu nguyện trong Kinh Thánh sâu sắc nhất được phát hành trong tiếng Việt cho đến nay. 

Mời bạn đọc xem chương 9 viết về chủ đề Cầu Thay, dựa trên lời cầu nguyện của Sứ đồ Phao-lô được ghi lại trong Thư Ê-phê-sô.

PHAO-LÔ – Cầu thay

Bức thư mà Phao-lô gởi cho Hội Thánh Ê-phê-sô là một lời cầu nguyện được chia làm hai phần, được đặt trong một chiếc hộp thần học, bao bọc bằng sự khích lệ, rồi được cột lại bằng tình yêu thương. Tôi có cảm tưởng rằng cầu nguyện là điểm chính mà cả bức thư xoay chung quanh đó. Phần dẫn nhập đã đưa đến lời cầu nguyện. Trong lúc cầu nguyện Phao-lô đã đi ra ngoài đề – vì sự diệu kỳ của Chúa Cứu Thế làm ông sửng sốt (Ê-phê-sô1:20-23) – nhưng đến giữa bức thư ông quay trở lại (3:1), rồi ông lại đi ra. Cho đến chương 3, câu 14 ông mới ổn định lại, và cuối cùng ông nói cho người Ê-phê-sô biết rằng ông đang cầu xin điều gì và cầu xin như thế nào. Lời khích lệ trong phần kết của bức thư là những lời khích lệ mà chúng ta có thể thực hiện sau khi chúng ta đã cầu nguyện giống như Phao-lô.

Bây giờ tôi thấy rằng sự cầu nguyện giống như là phần cốt lõi của một cái hạt, mà phần còn lại của bức thư là cái vỏ ở bên ngoài – tôi sẽ không cần nhấn mạnh về điểm này hơn nữa. Thần học và lời khích lệ là quan trọng, không thể phủ nhận được; tuy nhiên khi tôi đọc bức thư, dường như là một Phao-lô đang hân hoan đã đưa ra những báu vật bằng cách giải thích tại sao ông cầu nguyện và cầu nguyện như thế nào. Đối với phần đông chúng ta, các báu vật là điều chính yếu nhưng tôi nghĩ rằng chúng chỉ là điều thứ yếu đối với Phao-lô.

Lời cầu nguyện này khác với những lời cầu nguyện mà chúng ta đã xem qua. Thay vì nghe lỏm ông cầu nguyện, chúng ta sẽ đọc bức thư trong đó ông mô tả lời cầu nguyện của ông cho các tín hữu Ê-phê-sô. Tuy nhiên lời cầu nguyện đã bị mất một chút trong khi được kể lại.

Ê-phê-sô 3:14-21

Vì lý do nầy, tôi quỳ gối trước mặt Cha; nhờ Ngài mà mọi gia đình trên trời, dưới đất được đặt tên. Tôi cầu xin Ngài, tùy sự phong phú của vinh quang Ngài, ban cho anh em năng lực bởi Thánh Linh Ngài, để con người bên trong của anh em trở nên mạnh mẽ; và bởi đức tin, Đấng Christ ngự trong lòng anh em. Tôi cũng cầu nguyện để anh em đâm rễ và vững lập trong tình yêu thương; để cùng với tất cả các thánh đồ, anh em có thể thấu hiểu chiều rộng, chiều dài, chiều cao, chiều sâu của tình yêu ấy,  và biết được tình yêu thương của Đấng Christ, là tình yêu vượt quá mọi sự hiểu biết, để anh em được tràn đầy mọi sự sung mãn của Đức Chúa Trời.  Đức Chúa Trời là Đấng hành động trong chúng ta bằng quyền năng Ngài, có thể làm trổi hơn bội phần mọi điều chúng ta cầu xin hoặc suy tưởng. Nguyện Ngài được tôn vinh trong Hội Thánh và trong Đấng Christ Jêsus trải qua mọi thế hệ, cho đến đời đời vô cùng! A-men.

“Vì lý do nầy…” ông viết. Vì lý do nào? Phao-lô đã đề cập hằng tá lý do để cầu nguyện, và ngay lập tức khẳng định rằng ông đang cầu nguyện bởi vì ông nghe nói về đức tin và tình thương yêu của họ. Nếu ông không nói đến đức tin và tình thương yêu của những người ông cầu thay cho, thì ông nói đến những sự kiện nào khác mà ông đề cập đến trong phần giới thiệu?

Nhiên Liệu Và Ngọn Lửa

Lý do thì quan trọng – Nó quan trọng bởi vì chính chúng ta thường khó khăn lắm mới cầu nguyện. Cầu nguyện có thể dễ dàng khi chúng ta sảng khoái bước ra khỏi một đại hội bồi linh, hay sau khi đọc một quyển sách hấp dẫn về một đề tài, hoặc là khi chúng ta đang gặp khủng hoảng với những vấn đề nghiêm trọng khiến cho chúng ta ý thức nhu cầu cần được sự giúp đở thiên thượng. Nhưng việc cầu thay ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác thường trở nên nặng nề. Phao-lô rõ ràng cảm thấy điều này ít hơn nhiều người trong số chúng ta. Ông có vẻ  như phấn khởi để chia sẻ với các tín hữu tại Ê-phê-sô  ông rất vui để cầu nguyện cho họ. Tại sao? Bởi vì ngọn lửa cầu nguyện đang bùng cháy trong lòng của ông được cung cấp bằng nhiên liệu của lẽ thật.

Cầu nguyện là lửa cần có nhiên liệu để đốt và diêm để bắt cháy. Nếu lửa cháy ít, chúng ta có thể quạt để nó cháy bùng lên. Nhưng tất cả việc quạt lửa trên thế gian không thể nào tạo ra một đám cháy lớn từ một diêm quẹt hoặc từ một đống củi mục và ướt.

Lửa phải từ trên xuống; thật vậy Ngài đã đến rồi. Đức Thánh Linh đang lặng lẽ cháy trong lòng những người tin Chúa, sẵn sàng tỏa sáng từ nhiên liệu của lẽ thật trong Kinh Thánh. Nhưng nhiên liệu cần phải có ở đó.

Trong trường hợp của Phao-lô, rõ ràng là tâm trí của ông bị tràn ngập bởi lẽ thật thiêng liêng đến nổi nó trở thành nhiên liệu, và do đó sự cầu nguyện của ông đã bùng cháy. Như chúng ta đã thấy, trong ba chương đầu của bức thư, Phao-lô gặp khó khăn trong việc mô tả sự cầu nguyện bởi vì ông bận tâm với lẽ thật về Đấng Christ. Tuy nhiên trong việc trình bày những lẽ thật đó, ông đã tiết lộ một bí mật, bởi vì lẽ thật, hay chân lý, là nhiên liệu làm cháy những lời cầu nguyện của ông. Khi Đức Thánh Linh khiến cho Phao-lô chú ý tới điều Chúa đã làm tại Ê-phê-sô, có một ngọn lửa bùng cháy trong lòng của Phao-lô. Những lẽ thật đã trở nên sống động, và sự cầu nguyện đã ra đời. Nếu không có nhiên liệu tại đó, ông không có phương tiện để cầu nguyện, bởi vì Đức Thánh Linh không nung nóng một tấm lòng trống không, nhưng là một tâm trí đã được hướng dẫn. Chúng ta là những người cộng tác, và đối tác trong sự cầu nguyện, không phải là những công cụ mù quáng.

Nếu muốn cầu thay cho những người khác, chúng ta phải thấm nhuần tâm trí của chúng ta trong Kinh Thánh để Đức Thánh Linh có nhiên liệu tỏa sáng trong lòng của chúng ta. Phải có nhiều nhiên liệu – không phải chỉ là những bản văn rời rạc được chọn lựa một cách tình cờ. Nhiên liệu phải dày và nặng. Lời hứa có thể  bốc cháy mau, nhưng muốn lửa cháy lâu chúng ta cần sự hiểu biết vững vàng về bản chất và đặc tính của Đức Chúa Trời cùng của Đấng Christ, và việc Ngài can dự vào lịch sử của nhân loại. Rơm có thể cháy sáng, nhưng chúng ta cần những khúc củi để lửa cháy lâu.

Tôi xin được trình bày trong một cách khác. Chúng ta không thể cầu nguyện một cách năng nổ mà không có đức tin và hy vọng. Nếu chúng ta tiến gần một cánh cửa và không nghĩ là có ai ở trong nhà, hoặc là sợ người trong nhà sẽ tiếp đón chúng ta cách lạnh nhạt, thì chúng ta sẽ không gõ vào cửa hơn một lần. Trái lại, sự kiện chúng ta đã từng được tiếp đón tử tế sẽ cho chúng ta đức tin và hy vọng để gõ cửa lần thứ hai. Cũng một thể ấy, đức tin và hy vọng nơi Chúa làm cho sự cầu nguyện trở nên sống động và bền bỉ. Cả hai đức tính đức tin và hy vọng ̣đến với chúng ta tùy theo mức độ Kinh Thánh được giữ trong tâm trí và tấm lòng của chúng ta. Đến lúc đó nếu chúng ta muốn biết ý nghĩa của sự cầu nguyện nóng cháy với hy vọng, hoặc nếu nói một cách khác, chúng ta muốn gõ cửa với kỳ vọng, chúng ta cần có một tâm trí đã được Kinh Thánh nhào nặn.

Tôi không muốn để lại một ấn tượng là chúng ta chỉ nên cầu nguyện khi nóng cháy trong trạng thái xuất thần. Chúng ta có thể cần quạt ngọn lửa cầu nguyện, ngay cả quạt lâu và quạt mạnh. Chúng ta không được miễn trừ khỏi trách nhiệm bởi vì cảm xúc của chúng ta không thích nghi với việc này.

Tuy nhiên, đồng thời, tôi phải cẩn thận để diễn giải một cách rõ ràng ý tôi muốn nói về việc quạt ngọn lửa cầu nguyện, bởi vì ép buộc chúng ta đi vào trong sự nhiệt tình giả tạo có thể hủy hoại, làm cho què quặt linh hồn, và làm cho Chúa không được vinh hiển. Tại sao lại quạt khi không có chi để đốt?

Như vậy, quạt lửa có nghĩa là suy gẫm Lời Chúa, xác nhận sự tin cậy của chúng ta trước Chúa trong sự đáng tin cậy của nó, ca ngợi Ngài vì nội dung của nó, và hỏi Ngài có phải lẽ thật mà chúng ta đang suy gẫm không thực sự áp dụng cho người mà chúng ta cầu nguyện cho người đó hay không. Có khi Đức Thánh Linh đẹp lòng, Ngài khiến cho lửa bùng lên từ vật liệu, cho nên không cần phải quạt. Nói một cách khác, nhiên liệu  có thể cháy – cần quạt hoặc không cần quạt – nhưng nhiên liệu cần phải có để cháy.

Chúng ta thấy trong lời cầu nguyện của Đa-ni-ên thế nào Chúa đã khởi đầu đánh thức Đa-ni-ên thông qua Kinh Thánh. Rõ ràng là điều này cũng đúng với Phao-lô. Trong trường hợp của Đa-ni-ên, Lời Chúa tạo ra sự căng thẳng; trong khi đó nó tạo ra niềm vui thỏa trong Phao-lô, tuy nhiên kết quả đều giống nhau: Họ đã cầu nguyện.

Cho rằng lẽ thật trong Kinh Thánh nói chung là nhiên liệu dành cho lửa cầu nguyện, điều quan trọng mà chúng ta cần phải hỏi đó là những lẽ thật đặc biệt nào đã khích động Phao-lô cầu nguyện? Nhìn thoáng qua, Ê-phê-sô 1:1-15 đã cung cấp cho chúng ta một phần câu trả lời. Tôi sẽ tóm gọn những câu Kinh Thánh này bởi vì chúng có quan hệ ̣đến đời sống cầu nguyện của chúng ta. Đức Chúa Trời có mục đích cho các tín hữu tại Ê-phê-sô. Ngài muốn họ sống “để ca ngợi sự vinh hiển Ngài.” Chúa ban Đức Thánh Linh cho Hội thánh để đảm bảo rằng kế hoạch của Ngài sẽ được thực thi. Đã có bằng chứng cho thấy Đức Thánh Linh đang hành động trong đời sống của các tín hữu.

Ê-phê-sô 1:11-23

Cũng trong Ngài, chúng ta được chọn làm người thừa hưởng cơ nghiệp được định sẵn theo kế hoạch của Đức Chúa Trời, Đấng hoàn thành mọi sự theo mục đích Ngài muốn, để chúng ta, những người đầu tiên đặt hi vọng trong Đấng Christ, ca ngợi vinh quang của Ngài. Trong Ngài, anh em là người đã nghe lời chân lý, là Tin Lành mà anh em được cứu rỗi. Cũng trong Ngài, anh em đã tin và được đóng ấn bằng Đức Thánh Linh như lời hứa. Đấng ấy là bảo chứng của cơ nghiệp chúng ta cho đến khi những người thuộc về Ngài nhận được sự cứu chuộc, để ca ngợi vinh quang của Ngài. Vậy nên, khi tôi nghe về đức tin của anh em trong Chúa là Đức Chúa Jêsus, và tình yêu thương của anh em đối với tất cả thánh đồ, thì tôi vì anh em, không ngừng dâng lời cảm tạ, luôn nhắc đến anh em trong khi cầu nguyện. Tôi nài xin Đức Chúa Trời của Chúa chúng ta là Đức Chúa Jêsus Christ, là Cha vinh quang, ban cho anh em linh của sự khôn ngoan và sự mặc khải, để anh em nhận biết Ngài. Tôi cũng xin Ngài soi sáng con mắt của lòng anh em, để anh em biết niềm hi vọng mà Chúa đã gọi anh em đến là gì, sự phong phú của cơ nghiệp vinh quang Ngài trong các thánh đồ là thể nào, và đâu là quyền năng vĩ đại không dò lường được của Ngài đối với chúng ta là những người tin, theo sự tác động của quyền năng siêu việt của Ngài. Đó là quyền năng Ngài đã thực hiện trong Đấng Christ khi khiến Đấng Christ từ cõi chết sống lại, và đặt ngồi bên phải Ngài trong các nơi trên trời, vượt trên tất cả mọi quyền thống trị, mọi thẩm quyền, mọi thế lực, mọi chủ quyền, và mọi danh hiệu, không chỉ trong đời nầy mà cả đời sắp đến nữa. Ngài đã đặt vạn vật dưới chân Đấng Christ và lập Đấng Christ làm đầu mọi sự vì Hội Thánh. Hội Thánh là thân thể Ngài, là sự đầy dẫy của Đấng làm viên mãn mọi sự trong mọi loài.

Nếu chúng ta cầu nguyện cho những người bạn tin Chúa của mình, chúng ta nên tự hỏi chính mình: Ai đã giải cứu họ khỏi sự chết? Người đó nghĩ gì khi làm điều này? Ai ghi tên họ vào Sách Sự Sống của Chiên Con? Ai ban cho họ Đức Thánh Linh để đảm bảo tình trạng làm con của họ? Ai sống mãi mãi để cầu thay cho họ?  Ai đã hứa rằng công việc mà Ngài khởi đầu, thì Ngài cũng sẽ hoàn thành việc đó (Phi-líp 1:6). Chúng ta phải dừng lại, chú ý đến Ngài, trước khi mở miệng của mình. Chúng ta có thể không phải là những chiến sĩ cầu nguyện quyền năng nhất, nhưng thật hữu ích khi nghĩ rằng: Đức Chúa Trời cảm thấy như thế nào đối với những người mà chúng ta cầu thay? Đức Chúa Trời đã đầu tư vào người đó điều gì? Ngài là Đức Chúa Trời như thế nào? Ngài có thường từ bỏ người ta và chấm dứt quan tâm đến họ hay không?

Tôn Ngợi Đấng Đáng Được Tôn Ngợi

“Tôi không ngớt cảm tạ Chúa vì anh chị em” (Ê-phê-sô 1:16). Phao-lô không nói để lấy lòng nhưng ông nói sự thật. Ông thường xuyên ca ngợi Đức Chúa Trời vì các tín hữu tại Ê-phê-sô.

Có gì quan trọng mà ông phải làm như vậy? Việc cảm tạ vì anh chị em trong Chúa là quan trọng bởi vì ít nhất có hai lý do.

Trước hết, Đức Chúa Trời đáng được tôn ngợi về công trình sáng tạo của Ngài. Ngài quan tâm đến một người không xứng đáng. Ngài đưa một người tiếp cận với Đức Thánh Linh và đem hàng ngàn tình cảnh nho nhỏ xảy ra liên hệ đến đời sống của người đó, chuẩn bị cho người đó thấy được tội lỗi của mình cũng như ân sủng của Đức Chúa Trời dành cho mình. Ngài thanh tẩy người đó, thúc đẩy người đó, nhận người đó làm con. Nếu một người được tồn tại, đó là vì Đức Chúa Trời đã chịu khổ nhọc vì người đó; cho nên bổn phận của tất cả chúng ta là ca ngợi và cảm tạ Ngài về lòng nhân từ lạ lùng của Ngài.  

Nhưng có một nguyên do thứ hai tại sao chúng ta lại cảm tạ. Chúng ta không thể cảm tạ rồi vẫn y nguyên. Tầm nhìn của chúng ta thay đổi khi chúng ta mở tâm trí ra cho Chúa qua sự cầu nguyện. Hy vọng sẽ được đẩy mạnh. Người mà chúng ta cầu thay có phải là một trường hợp khó khăn hay không? Nếu có, có lẽ chúng ta chú tâm vào những khó khăn hơn là chú tâm vào Đức Chúa Trời của những khó khăn; chú tâm vào những gì chưa được thực hiện, hơn là những điều đã xảy ra.

Hãy bắt đầu cầu nguyện với sự tạ ơn. Hãy cảm tạ Đức Chúa Trời vì Ngài đã từ thiên đàng đưa tay xuống để nắm lấy người mà quý vị cầu thay. Hãy cảm tạ Ngài về bất kỳ bằng chứng nào về công việc của Ngài trong quá khứ hay là trong hiện tại. Hãy cảm tạ Chúa vì những mục đích không đổi dời của Ngài đối với người mà quý vị đang cầu thay. Chỉ khi nào quý vị đã làm như vậy quý vị mới bắt đầu nhìn thấy mọi sự trong ánh sáng thích hợp.

Điều gì khác sẽ xảy đến với quý vị. Quý vị sẽ không còn cầu nguyện trong cái bóng tối tăm của mình. Quý vị không thể tự do cầu nguyện trong khi quý vị bị ám ảnh bởi màu đen của cái bóng của quý vị. Nó to lớn và đe dọa, nó lung linh trên bức tường trước mặt của quý vị, tố cáo sự thiếu tư cách của quý vị để cầu nguyện, tố cáo sự̣ yếu đuối, sự vô tín của quý vị. Trong khi quý vị thu nhỏ lại thì cái bóng của quý vị càng lớn hơn và đen hơn. Cho nên hãy cảm tạ. Những cái bóng chỉ là những cái bóng.

Cầu nguyện là lúc đối diện với thực tại về một Đức Chúa Trời có thật có thể nghe; một đắc thắng lịch sử trên thập tự giá, được ngôi mộ trống làm chứng; một thầy Tế Lễ Cả hằng sống cầu thay trước ngôi của Đức Chúa Trời; những phép lạ có thật mà Đức Thánh Linh đã làm cho đang xảy ra trong đời sống của người mà quý vị cầu thay; một Thần Linh vẫn còn đang hiện hữu, cố gắng hành động trong lòng ông hoặc bà ấy. Hãy cảm tạ Chúa về tất cả những điều nầy mỗi khi quý vị cầu nguyện. Hãy chú tâm vào những thực tại, và rồi những cái bóng sẽ tan biến. Hãy cảm tạ và tôn ngợi Chúa. Ngài muốn nghe điều quý vị nói.

Đập Vỡ Những Chiếc Kính Phù Hoa

Phao-lô cầu xin điều gì cho các tín hữu tại Ê-phê-sô (Ê-phê-sô 1:17-21)? Hãy dừng lại một chút. Hãy tưởng tượng quý vị viết thư cho một người bạn mà quý vị thường xuyên cầu nguyện cho người đó mỗi ngày. Quý vị sẽ nói gì với người bạn? “Tôi cầu nguyện cho anh. Tôi cầu xin Chúa ban phước cho anh và dẫn dắt anh. Tôi thật lòng cầu xin. Tôi xin Chúa ban phước cho anh thật nhiều.”

Những lời đó có nghĩa gì? Chữ “ban phước” có nghĩa là gì? Chữ đó có phải là cái cớ để không nêu lên được điều gì cụ thể hay không? Có khó quá để nghĩ ra một lời cầu xin thật cụ thể hay không? Nếu người bạn bị viêm phổi hoặc là bạn gái của anh vừa bị tai nạn xe thì thật quá dễ. Quý vị có thể cầu nguyện cho những trường hợp này. Nhưng nếu không có gì bi đát xảy ra cho người bạn của mình, và nếu người đó tiến triển bình thường trong đời sống Cơ Đốc thì quý vị cầu nguyện như thế nào? Từ ‘ban phước’ thì tiện lợi. Có thể quý vị sử dụng nó trong những lúc khác để nói rằng “Xin Chúa làm bất cứ điều gì tốt nhất cho bạn của con và khiến cho mọi việc được tốt đẹp. Xin khiến cho anh thành một Cơ Đốc nhân tốt hơn bằng cách này hay cách khác. Xin khiến cho anh vui mừng,” vân vân và vân vân …

Chúa có muốn ban những điều này cho người đó hay không? Chúa muốn điều gì? Chúng ta hãy nhớ rằng Ngài có mục đích riêng cho đời sống của người đó. Chúa sẽ chia sẻ với quý vị những mục đích này nếu quý vị muốn cam kết với Ngài trong mối quan hệ đối tác trong sự cầu nguyện. Quý vị có thể bắt đầu cầu nguyện như sau: “Lạy Chúa! Con không biết cầu nguyện cho người bạn của con như thế nào. Con cảm tạ Chúa vì Ngài đã đem anh đến cùng Ngài. Con biết là Ngài đã làm việc trong đời sống của anh. Anh cần điều gì nhiều hơn hết? Ngài đang làm điều gì  trong anh?” Chúa vẫn giữ vai trò tiên khởi cho đời sống người đó. Hãy làm theo đường lối của Chúa. Đó chính là mối quan hệ đối tác trong sự cầu nguyện.

Mục đích của Chúa có thể khác hơn mục đích của quý vị rất nhiều. Muốn hiểu được những mục đích nào là quan trọng đối với Chúa, hãy chú ý thật chính xác đến những điều mà Phao-lô đã cầu thay cho các tín hữu tại Ê-phê-sô. Đó là những lời cầu xin có nhiều lời, và không dễ để lọc ra được ý nghĩa. Hãy thử câu này: “Tôi cầu xin Đức Chúa Trời của Chúa Cứu Thế Jesus, Chúa chúng ta, chính Cha vinh quang ban cho anh chị em tâm linh khôn ngoan và được khải thị để nhận biết Ngài. Soi sáng con mắt trong lòng anh chị em để hiểu thấu…” Nếu quý vị xem xét cẩn thận, quý vị sẽ thấy là dù cho nó có vẻ phức tạp, nhưng không mơ hồ. Phao-lô cầu xin một điều thật cụ thể và được xác định. Chúng ta là những người tin Chúa bị khiếm thị. Tầm nhìn của chúng ta bị bóp méo. Bị tấn công từ mọi phía bằng những giá trị giả dối, khi sống chung với những con người, mà chủ đích của họ là giàu sang, an toàn, lạc thú, danh giá, điều chúng ta không thể tránh khỏi đó là chúng ta hít vào bầu không khí ở chung quanh chúng ta, đến nỗi thiên đàng dường như xa cách chúng ta, trong khi quan điểm về “tại đây” và “bây giờ” đang lớn dần trong nhận thức của chúng ta. Tương lai trở thành ngày mai, tuần tới, mười năm nữa. Chúng ta giống như những người đang nhìn vào những chiếc kính cong vẹo được đặt trong một căn nhà để chọc cười; tuy nhiên không giống như đám đông cười những hình ảnh thật lố bịch, chúng ta lại thấy sự lố bịch là bình thường. Đó không phải là điều làm cho chúng ta thích thú. Chúng ta đang đặt đời sống của mình trên đó.    

Lời cầu nguyện của Phao-lô cho người Ê-phê-sô cũng quan trọng đến sự sống còn cho các Hội Thánh tại Tây Phương cũng như cho các tín hữu tại Ê-phê-sô. Những tấm gương méo mó cần phải bị đập bể và được thay bằng những tấm gương thẳng thắn. Chúng ta cần phải nhìn thấy như Đức Chúa Trời nhìn thấy. Một công tác phi thường của Đức Thánh Linh phải được thực hiện trong lòng của chúng ta và những cái vảy trong mắt của chúng ta cần phải được lấy ra để chúng ta có thể nhìn thấy rõ ràng.

Và  chúng ta cần thấy điều gì? Có ba điều được nêu ra: hy vọng ở phía trước chúng ta, giá trị của chúng ta với Đức Chúa Trời, và sức mạnh phi thường được dành sẵn cho chúng ta (Ê-phê-sô 1:18-19).

Hy vọng của chúng ta đó là được dự phần vào sự đắc thắng tối thượng của Đấng Christ. Đó là kinh nghiệm được sự bất tử và được mặc lấy sự sống. Sự gian ác xấu xa phải bị ném ra xa, phải bị phán xét, và bị tiêu diệt. Hiện tại, khi nhìn vào cuộc sống qua những chiếc kính kỳ quặc của chúng ta, chúng ta thấy dường như những sự vật không bao giờ thay đổi, và nếu có, nó thay đổi theo chiều hướng tệ hơn. Cái “tại đây” và “bây giờ” đang áp đảo chúng ta. Công việc làm, học hành, các vấn đề, viễn tượng về đại chiến thế giới, tất cả đang hội tụ ở chân trời.

Tuy nhiên đối với Cơ Đốc nhân, tương lai có nghĩa là cái gì xa hơn là ngày mai, hoặc là trong vòng mười năm nữa, bởi vì Chúa Cứu Thế đang trở lại. Đàng sau sự rối loạn đang diễn ra có một kế hoạch đã được hoạch định, một kế hoạch mà chúng ta được tham dự và được Đấng ngồi bên hữu của Đức Chúa Trời hướng dẫn. Chúng ta sẽ phán xét các thiên sứ và những tổng thống và những người điều hành một trật tự mới. Người bạn mà chúng ta đang cầu thay cũng cần biết như vậy. Tất cả những gì chúng ta cần đó là mở mắt ra để thấy hy vọng, hy vọng mà Đức Chúa Trời đã kêu gọi chúng ta đến.       

Tuy nhiên xin chú ý là tôi dùng chữ hy vọng theo ý nghĩa là “điều chắn chắn.” Hy vọng trong Kinh Thánh ám chỉ những việc sẽ xảy ra trong tương lai. Hy vọng không phải là ảo tưởng để giữ vững tinh thần của chúng ta, hay để giúp cho chúng ta đi tới một cách mù quáng, tiến đến một số phận không thể tránh khỏi. Hy vọng phải là căn bản cho tất cả sinh hoạt trong đời sống Cơ Đốc. Nó tiêu biểu cho thực tại tối hậu, bởi vì Cơ Đốc nhân phải là người thực tiễn. Nhưng để sống như là một Cơ Đốc nhân, chúng ta phải là người thực tế. Có lẽ quý vị cần phải thức tỉnh chính mình. Nếu thế thì tôi cầu nguyện cho quý vị như Phao-lô đã cầu nguyện cho những người tại Ê-phê-sô để quý vị cũng cầu nguyện như vậy cho các bạn của quý vị, để Chúa mở mắt cho quý vị nhìn thấy hy vọng vinh hiển ở phía trước của quý vị, một hy vọng mà trước nó sự quan trọng của những khủng hoảng (cá nhân hay là quốc tế) bị suy giảm. 

Người Bạn Của Mình Là Một Báu Vật Của Đức Chúa Trời

Người bạn là một trong những báu vật của Đức Chúa Trời. Lời này có làm cho quý vị ngạc nhiên hay không? Quý vị có bao giờ thấy người đó là “một người thật tốt” hoặc là “một Cơ Đốc nhân rất tốt.” Cả hai điều này không làm cho Đức Chúa Trời đánh giá cao người đó.

Đức Chúa Trời đánh giá cao người đó bởi vì Ngài đầu tư vào người đó. Nếu quý vị ý thức được điều này khi cầu nguyện cho bạn của mình, tôi nghĩ là quý vị sẽ cầu nguyện dễ dàng hơn. Trở ngại của quý vị đó là không thật sự nhận biết người đó quan trọng như thế nào đối với Chúa, và sự quan tâm của Ngài đối với người đó sinh động và thích thú như thế nào. Quý vị có nhớ ẩn dụ về Người Chăn Nhân Lành hay không? Câu chuyện này dạy chúng ta là Đức Chúa Trời cảm thương con người. Ngài cảm động với người mà bạn đang cầu nguyện, người đó quan trọng đối với Ngài, đến nổi Phao-lô đã nhắc đến người đó cùng với người Ê-phê-sô, và tất cả chúng ta, như là những “di sản vinh hiển của Ngài.” 

Tại sao lại là như vậy? Điều gì liên hệ tới người đó và tới hết thảy chúng ta đã khiến cho Đức Chúa Trời đánh giá cao chúng ta? Tác phẩm Paradise Lost (Thiên Đàng Lạc Mất) của Milton nói là Sa-tan biết điều hắn có thể làm để cho Đức Chúa Trời đau lòng đó là khiến cho loài người phạm tội, bởi vì niềm vui thỏa của Đức Chúa Trời về con người thật lớn.

Có hai lý do để Đức Chúa Trời vui thỏa. Trong công cuộc sáng tạo, chỉ có loài người được tạo ra theo hình ảnh của Đức Chúa Trời. Giữa vòng những loài thọ tạo, loài người giống Chúa hơn hết. Nếu chúng ta băng hoại, chúng ta băng hoại từ một điều gì thật cao quý.

Nhưng người bạn của chúng ta thì cao hơn là một sự băng hoại cao quý, bởi vì sự đầu tư thiêng liêng đã được đặt vào người đó. Đức Chúa Trời đã ban Con Ngài, sinh bởi một phụ nữ để phục hồi hình ảnh của Ngài trong người đó. Và trong khi người đó không gây ấn tượng với quý vị bao nhiêu, thì Đức Chúa Trời vẫn nhìn người đó bằng một cặp mắt khác. Ngài không coi trọng những thiên hà, nhưng Ngài quý trọng loài người, đặc biệt là những người được chuộc, được cứu khỏi tội lỗi bằng huyết. Người bạn của quý vị là một phần của “di sản vinh hiển Ngài” để khi quý vị cầu nguyện cho người đó, quý vị đang cầu thay cho một người không phải là tầm thường. Quý vị có thể thấy một thanh niên lưng gù có mụn trứng cá và vai thõng xuống, nhưng ngược lại Chúa nhìn thấy một báu vật. Hãy nhớ điều này lúc quý vị cầu nguyện. 

Nhưng cũng nhớ một điều khác nữa. Người bạn đó cần biết Chúa cảm nhận gì về người đó. Quý vị cũng cầu xin cho đôi mắt của người đó được mở ra. Một khi người đó nhận được rằng người đó rất quý giá đối với Chúa, thì cái nhìn của người đó về cuộc đời sẽ thay đổi. Người đó sẽ cảm nhận về chính mình cách khác hơn, ngẩng đầu lên cao hơn, mà không ngừng khiêm tốn. Người đó sẽ thấy rằng đi vào sự hiện diện của Chúa dễ dàng hơn. Sự thay đổi trong người đó sẽ khiến quý vị và những người khác nhận thấy.

Dấu Ấn Của Quyền Năng

Số phận của chúng ta dường như do Washington, Moscow, Bắc Kinh, và những văn phòng có máy điều hòa không khí tại những đại công ty, hoặc là những phòng của một câu lạc bộ của giới thượng lưu, định đoạt. Quyền năng nào chúng ta có trên đời sống của chúng ta hoặc trên những người khác? Chế độ dân chủ thì tốt, nhưng một lá phiếu của một người có thể thay đổi số phận của người đó hoặc của một người khác hay không? 

Phao-lô cầu nguyện cho người Ê-phê-sô ý thức được quyền năng hành động trong họ. Để trả lời cho câu hỏi của chúng ta về quyền năng nào, và bao nhiêu, chúng ta được biết rằng: “quyền năng vĩ đại siêu việt của Ngài” (Ê-phê-sô 1:19). Moscow? Washington? Làm thế nào quyền lực của họ có thể so sánh với quyền năng vĩ đại siêu việt của Đức Chúa Trời? Ngài không cầm những tổng thống, những công ty, báo chí trong lòng bàn tay của Ngài hay sao?

Chúng ta cũng cần phải mở mắt để nhìn sự kiện này nữa. Hai ngàn năm trước, mắt của các môn ̣đệ đã mở ra trong giây lát khi quyền năng vô hạn của Đức Chúa Trời lăn nhẹ tảng đá tại phần mộ, khiến Đức Chúa Con sống lại. Không công ty hay chính quyền nào có thể làm điều này được. Và bây giờ, Đấng Christ đã sống lại, được tôn cao, ngự trên toàn thể vũ trụ, trên mọi thần linh, chủ quyền, ma quỷ, và thế lực.

Điều quan trọng là chúng ta không nói về thần học trống rỗng, nhưng là thực tế hằng ngày. Tất cả mọi quyền năng vô hạn này ở trong người tin Chúa (Ê-phê-sô 1:19). Vấn đề là phần đông các tín hữu không nắm được điều này. Mắt họ cần được mở ra không những cho hy vọng đang chờ đợi họ và cho tình yêu thương của Chúa dành cho họ, nhưng còn để cho quyền năng đó hành động trong họ nữa. Chỉ cần nhìn thoáng qua quyền năng vĩ đại đó là đủ thay đổi chúng ta ngay. Chúng ta không sử dụng nó bởi vì không thấy nó. Đôi khi chúng ta không thấy nó bởi vì chúng ta không dám nhìn nó.

Quý vị có thể thấy được tầm chiến lược trong sự cầu nguyện của Phao-lô chưa? Phần đông chúng ta, khi chúng ta không quá chú tâm đến từ “ban phước” thì lại bị vướng vào những chuyện nhỏ nhặt như người này bị sổ mũi, anh kia đang nản lòng, vấn đề của bà nọ, sức khoẻ của mục sư. Tất cả mọi điều trên có thể là quan trọng, nhưng cầu nguyện, cũng như chiến trận, cần phải có chiến lược.

Người ta nói Napoleon quan sát diễn tiến của chiến trường từ một vị trí thuận lợi, ông lặng lẽ phân tích tình thế trong khi quan sát. Vị Đại Tướng chỉ huy cùng quan sát với ông. Có một lần ông nói với Thống chế Ney:  “Cái trang trại đó! Cái trại ông thấy trên ngọn đồi kia. Hãy chiếm lấy nó. Giữ nó. Nếu được, sẽ thắng trận.”

Khi cầu nguyện cho người Ê-phê-sô, Phao-lô ý thức được là nếu chiếm được trọng điểm thì sẽ thắng trận, những trận đánh lẻ tẻ không còn là cần thiết. Những vấn đề nhỏ hơn thường là triệu chứng của những vấn đề lớn hơn. Cầu thay phải hướng về trọng điểm. Nó liên quan ̣đến chiến lược, không phải là những chiến thuật.

 Nếu có người cho rằng lời cầu nguyện của Phao-lô là thiêng liêng và không thực tế, đó là dấu hiệu về sự mù mờ trong sự hiểu biết của người đó về đời sống là gì.  Một người biết được số mệnh thật của họ được đồng cai trị cùng với Chúa Cứu Thế, mắt của người đó mở ra để nhìn thấy một hy vọng thật, người đó ý thức chắc chắn rằng dưới mắt của Chúa, họ thật là quý trọng, một người thoáng thấy được sự kiện đó là quyền năng của Đấng Sáng Tạo vũ trụ đang ở trong họ. Người này không cần cầu nguyện cho những vấn đề nhỏ hoặc lớn mà người đó đối diện trong cuộc sống. Người đó có thể xử lý chúng thật dễ dàng.

Nhưng Phao-lô chưa hoàn thành những cầu xin chiến lược cho người Ê-phê-sô. Trong Ê-phê-sô chương 3, ông khai triển vấn đề quyền năng, ông đã yêu cầu họ hãy “nhờ quyền năng Đức Thánh Linh, tăng cường con người bề trong của anh chị em. Tôi cầu xin, bởi đức tin, Chúa Cứu Thế ngự trong lòng anh em”.    

Quyền năng trong Cơ-Đốc nhân không phải là nhiên liệu thô. Thay vì được nạp bằng nguyên tử năng dưới sự điều khiển của chúng ta, nó đã tuôn lên từ sự liên hiệp giữa chúng ta và Đức Chúa Trời. Đức Thánh Linh ngự trong chúng ta. Và bởi vì Thánh Linh, Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con là một Đức Chúa Trời duy nhất, chúng ta có thể nói rằng Ba Ngôi Đức Chúa Trời ngự trong mỗi một chúng ta. Quyền năng thô đó thuộc về chúng ta. Nó vô hạn, không thể đếm được, không thể diễn tả ra được. Nó ở trong người mà quý vị cầu thay cho bởi vì Ba Ngôi Đức Chúa Trời ở trong người đó.

Tuy nhiên dường như có một điểm cần lưu ý. Phao-lô cầu nguyện “bởi đức tin, Chúa Cứu Thế ngự trong lòng anh chị em.” Chúa Cứu Thế chưa ngự hay sao? Nếu người bạn đó đã tin Chúa, người đó không thể khẳng định bất kỳ lúc nào rằng “Bởi Thần Ngài, Chúa Cứu Thế sống trong lòng tôi” hay sao? Tại sao Phao-lô lại cầu xin để điều xảy ra?

Chúng ta đã nhìn một phần của vấn đề. Đức Chúa Trời trong tính toàn năng của Ngài có thể không hiện diện trong nhiều Cơ Đốc nhân. Hãy so sánh họ với những người chưa tin Chúa. Trong khi họ có thể có một hình dạng tin kính, đời sống của họ không biểu hiện quyền năng của sự tin kính. Bằng chứng nào của sự siêu nhiên có thể thấy được trong một tín hữu bình thường? Không có nhiều lắm. Tại sao? Bởi vì người tín hữu bình thường có thể không thật sự tin là Chúa hiện diện trong chính mình. Mắt của người đó chưa mở ra. Đức tin của anh ta chưa được thực thi. Mọi ý định và mục đích mà Chúa Cứu Thế đã hoạch định có thể còn rất xa với người đó.

Bây giờ chúng ta không thể cầu nguyện cho một người nào khác ý thức được rằng có một quyền năng lớn tiềm tàng trong người đó, trừ khi chúng ta cũng ý thức điều đó ở trong chính mình. Mắt của chúng ta cần được mở ra. Tuy nhiên chúng ta không thể chờ cho phép lạ xảy ra. Theo ý nghĩa thực tiễn, Chúa Cứu Thế ngự trong lòng của chúng ta khi chúng ta tin cậy là Ngài sẽ làm điều đó.

Thật vậy Đấng hiện diện sẽ hiện diện tại đó trong năng quyền khi chúng ta bắt đầu tin và hành động thích hợp. Và khi tình trạng đó xảy ra, các bạn của chúng ta có thể bỏ những lời cầu nguyện tầm thường và chú tâm vào việc cầu nguyện cho chúng ta để “nhờ quyền năng Đức Thánh Linh, tăng cường con người bề trong của mình.”

Cánh Tay Yêu Thương Vươn Xuống

Phao-lô có vài lời yêu cầu cầu nguyện cuối cùng với người Ê-phê-sô. Rõ ràng là không có lời cầu xin nào có tính cách chiến lược hơn là tình yêu thương, bởi vì tình yêu thương vừa là bản tính của Đức Chúa Trời vừa là phẩm chất tối cao trong trải nghiệm Cơ Đốc.

Phao-lô cầu xin nhiều điều về tình yêu thương cho những người Ê-phê-sô: để họ “đâm rễ và lập nền trong tình yêu thương” (Ê-phê-sô 3:17); để họ có thể hiểu và biết chiều rộng của nó, và để khi làm việc này họ có thể  “được đầy dẫy mọi sự sung mãn của Đức Chúa Trời” (Câu 19). Đó là những lời cầu xin đầy tham vọng. Thực ra một khi quý vị đã xin cho ai đó được đầy dẫy mọi sự sung mãn của Đức Chúa Trời  thì còn lại rất ít điều để cầu xin.

Chúng ta hãy xem những lời yêu cầu một cách kỹ càng hơn. Dĩ nhiên là chúng liên quan với nhau và tự nhiên đem cái này gần với cái kia. Trước tiên, điều gì đâm rễ và lập nền trong tình yêu thương? Phao-lô muốn tình yêu thương phải là một cái gì rất cơ bản trong đời sống của người Ê-phê-sô. Câu hỏi của chúng ta phải chính xác hơn. Điều chúng ta cần biết là Phao-lô muốn nói về tình thương của chúng ta đối với người khác, hay là tình thương của Đức Chúa Trời đối với chúng ta. Đối với tôi, lời yêu cầu thứ ba của Phao-lô chỉ ra rằng: đâm rễ và lập nền trong tình yêu thương có nghĩa là sống một cuộc đời trong đó mọi suy tư và hành động xuất phát từ ý thức được Đức Chúa Trời thương yêu chúng ta bao nhiêu.

Trong nhiều năm tôi sợ được yêu thương. Tôi không ngại ban cho tình thương (hay là điều tôi nghĩ là tình thương) nhưng tôi cảm thấy không thoải mái khi một người nào đó, dù là nam hay nữ, hoặc trẻ con, tỏ ra yêu mến tôi. Trong gia đình tôi chúng tôi không bao giờ học cách đối xử với nhau bằng tình thương. Chúng tôi không giỏi trong việc bày tỏ hoặc đón nhận tình thương. Tôi không có ý nói là chúng tôi không yêu thương nhau hoặc là tìm cách bộc lộ ra. Nhưng chúng tôi có tính người Anh. Khi tôi lên mười chín và rời gia đình để tham chiến, cha tôi làm một điều chưa từng thấy. Ông đã đặt tay lên vai tôi rồi hôn tôi. Tôi rất đổi kinh ngạc. Tôi không biết nói gì, hay làm gì. Điều này khiến cho tôi lúng túng, trong khi cha tôi rất buồn.

Nhưng vấn đề còn đi xa hơn thế. Trong nhiều năm tôi ý thức được là Đức Chúa Jesus yêu thương tôi, nhưng tôi không muốn Ngài quá gần tôi với tình yêu của Ngài. Tôi muốn đi theo Ngài và tôi nghĩ là tôi có thể chết cho Ngài, nếu cần. Tôi yêu mến Ngài. Đôi khi tôi muốn bày tỏ tình thương lớn của tôi đối với Ngài trong sự cầu nguyện. Nhưng đồng thời tôi cũng sợ tình thương của Chúa quá gần với tôi.

Một hôm tôi thấy có một khải tượng rất thật trong một không gian ba chiều đầy màu sắc. Lúc đó tôi đang cầu nguyện với những người bạn và ý thức được vấn đề riêng của tôi – nỗi lo sợ vì được thương yêu. Dần dần tôi nhận thức ra rằng bàn tay của Đức Chúa Jesus với tới trước tôi và và trên tôi, chỉ cách tôi một khoảng nhỏ. Những bày tay không chỉ mới xuất hiện, dường như chúng luôn luôn ở tại đó, nhưng trước đó tôi không chú ý đến. Tôi thấy những dấu đinh. Trong khi tôi biết rằng tôi đang thấy một hiện tượng tâm linh. Tôi đổ mồ hôi và run sợ. Lệ tuôn tràn trên gò má của tôi.

Những bàn tay với tới dường như mời tôi nắm lấy, nhưng hai cánh tay của tôi lủng lẳng như chì bên hông. Tôi rất muốn vói lên, nhưng tôi bất lực. Ở dưới sự sợ hãi được yêu thương tôi cũng mong muốn được yêu thương, muốn được biết là tôi được yêu, được nhận lấy tình thương. Sự hiện thấy và sự bất lực của tôi biểu tượng cho một vấn đề nội tại, tôi đã khóc một cách cay đắng. “Chúa ôi! Con muốn nắm lấy tay Chúa.” Tôi lập đi lập lại câu này “Nhưng con không thể.” Dần dần sự hiện thấy lùi lại đằng sau tâm trí tôi, và trong sự yên lặng sau đó, là một sự quả quyết đó là cái rào cản chung quanh tôi dần dần bị tháo gỡ, và tôi đã học để cho tình yêu thương của Chúa Cứu Thế bao bọc tôi và đổ đầy trong tôi.   

Và điều này dần dà đã thay đổi đời sống của tôi cho nên bây giờ, ít nhất là trong một mức độ nào đó, tôi “đâm rễ và lập nền trong tình yêu.” Đời sống của tôi lập nền trên tình yêu thương, tình yêu thương của Chúa Cứu Thế đối với tôi. Rễ của tôi hút chất dinh dưỡng từ tình yêu thương đó.

Tôi không hiểu bằng phương tiện nào Đức Thánh Linh đã dạy cho những người khác đâm rễ và lập nền trong tình yêu. Tuy nhiên Chúa Cứu Thế không yêu thương một cách tiêu cực. Bằng cách này hay cách khác Ngài tìm cách tiếp cận chúng ta bằng tình yêu thương. Về phần của quý vị, đức tin thì quan trọng hơn là bất kỳ sự hiện thấy nào. Trong khi cầu nguyện hãy tin là Chúa Cứu Thế ngự trong lòng quý vị, là Chúa thương yêu quý vị trong khi không có ai khác đã và sẽ thương yêu quý vị như vậy. Không có điều chi trong quý vị, trên trái đất, hay là dưới địa ngục có thể ngăn cản Ngài yêu thương quý vị. Và khi quý vị cầu thay cho người bạn của mình, cũng xin cầu xin cho người đó có thể “đâm rễ và lập nền trong tình yêu” khi người đó nhận biết người đó được thương yêu nhiều là bao nhiêu.

Khi biết rằng tình yêu thương vượt quá sự hiểu biết, chúng ta thay đổi. Và biết điều này bao gồm, ít nhất ở một mức độ nào đó, là hiểu được điều đó. Nhưng ai có thể nắm bắt được một tình yêu thật sâu rộng?

Vị sứ đồ đã không cầu xin một điều lý tưởng, không thể thực hiện. Những người Ê-phê-sô phải hiểu ý nghĩa “với mọi thánh đồ” trong tình yêu thương của Chúa Cứu Thế là thế nào. Mọi Cơ Đốc nhân phải nắm bắt nó, không phải chỉ hiểu một quan niệm trừu tượng nhưng cảm nhận là họ được yêu thương bằng một tình yêu không thể đo được.

Tôi có cảm tưởng là Phao-lô, khi ông diễn đạt ý tưởng của ông bằng ngôn từ, ông phải cố gắng để chứa đựng những quan niệm quá lớn mạnh trong những cái bình thật mong manh của lời nói. Hoặc là ông ý thức được giới hạn trong tư duy của người Ê-phê-sô và thấy khó có thể bắt một nhịp cầu giữa điều có thực và điều mà họ có thể cảm nhận. Tuy nhiên, như tôi đã nói ở trên, lời cầu nguyện phải chú trọng vào thực tiễn và mục đích là để được nhậm lời. Đó là ý muốn của Đức Chúa Trời mà tất cả những người tin Chúa được tạo dựng đều ý thức được tình yêu mà Phao-lô đang nói đến, rồi mở mắt ra để nhìn thấy quyền năng của Ba Ngôi Đức Chúa Trời đang ngự trong họ.

Nếu quý vị thấy khó có thể tin điều này, hãy đọc câu nói theo sau lời cầu nguyện của Phao-lô. Hãy viết nó ra rồi dán nó trên tường nơi giường ngủ của mình. Có lẽ nó sẽ gia tăng đức tin của quý vị khi quý vị đọc: “Đức Chúa Trời là Đấng hành động trong chúng ta bằng quyền năng của Ngài, có thể làm trổi hơn bội phần mọi điều chúng ta cầu xin hoặc suy tưởng.”

Mọi chi tiết xin liên lạc: Văn Phẩm Nguồn Sống – 714-758-8767 

Thư Viện Tin Lành (2022)
www.thuvientinlanh.org

©2012-2019 by Thư Viện Tin Lành

Scroll to top