Thư Viện Tin Lành: Trang Nhà » Âm Nhạc » Thánh Ca: Nền Hội Thánh Trên Bàn Thạch Kiên Cố

Thánh Ca: Nền Hội Thánh Trên Bàn Thạch Kiên Cố

Tựa đề: Nền Hội Thánh Trên Bàn Thạch Kiên Cố
Nguyên tác:  Kirken den er et gammelt Hus (1837)
Lời: Nicolai F.S. Grundtvig, (1783-1872)
Nhạc: Ludvig M. Lindeman, 1840, (1812-1887)
Thánh Ca Hội Thánh Tin Lành Việt Nam (1950)
 – Bài số 145

Kirken den er et gammelt Hus
1. Kirken den er et gammelt hus,
står, om end tårnene falde,
tårne fuldmange sank i grus,
klokker end kime og kalde,
kalde på gammel og på ung,
mest dog på sjælen træt og tung,
syg for den evige hvile.
2. Herren vor Gud vist ej bebor
huse, som hænder mon bygge,
arke-paulunet var på jord
kun af hans tempel en skygge.
Dog sig en bolig underfuld
bygged han selv af støv og muld,
rejste af gruset i nåde.
3. Vi er hans hus og kirke nu,
bygget af levende stene,
som, under kors, med ærlig hu
troen og dåben forene.
Var vi på jord ej mer end to,
bygge dog ville han og bo
hos os i hele sin vælde.
4. Samles vi kan da med vor drot
selv i den laveste hytte,
finde med Peder: der er godt,
tog ej al verden i bytte.
Kirken og vi, som ærlig tro,
altid er et så vel som to, –
et med vor drot og hinanden!
5. Husene dog med kirke-navn,
bygte til Frelserens ære,
hvor han de små tog tit i favn,
er os som hjemmet så kære.
Dejlige ting i dem er sagt,
sluttet har der med os sin pagt
han, som os Himmerig skænker.
6. Fonten os minder om vor dåb,
altret om nadverens glæde,
hvor skulle før i tro og håb
Herren vi finde til stede,
end hvor det for os prentet står:
Herren i dag er som i går,
så er og troen og dåben.
7. Give da Gud, at hvor vi bo,
altid, når klokkerne ringe,
folket forsamles i Jesu tro
dér, hvor det plejed at klinge:
Verden vel ej, men I mig ser,
alt hvad jeg siger, se, det sker,
fred være med eder alle!
8. Aldrig dog glemmes mer i Nord
kirken af levende stene,
dem, som i kraften af Guds ord
troen og dåben forene!
Selv bygger Ånden kirke bedst,
trænger så lidt til drot som præst,
ordet kun helliger huset!
Nền Hội Thánh Trên Bàn Thạch Kiên Cố
1. Nền Hội Thánh trên Bàn Thạch kiên cố,
Dù cho có khi lầu chuông sập rồi;
Mọi hình thức trên địa cầu xiêu đổ,
Mà chuông thánh vẫn lừng vang khuyên mời
Hỡi nhân loại đang cô đơn vô vọng,
Dù trong tuổi xuân, cao niên, nhi đồng,
Vẫn ước mong được nghỉ yên vô cùng.
2. Đền thờ bởi tay người ta xây cất,
Thần cao khiết trên trời không ngự vào;
Đền Ngài tối linh tuyệt vô trên đất,
Đền hoa mỹ nhân tạo so kịp nào;
Cả khung trời không bao dung được Ngài,
Lạ thay Chúa thích ở trong nhân loại,
Để cất một đền ở thân đây hoài.
3. Đền là chúng ta lập nguyên đá sống,
Làm nơi trú cư Ngài trên dương trần;
Ngài chuộc chúng ta bằng thân đinh đóng,
Làm con kế nghiệp thừa hưởng linh phần;
Nếu hai người chung nhân danh Jê-sus,
Ngài tất giáng lâm với ơn Thiên Phụ,
Lấy ái tâm thường chở che hộ phù.
4. Đền này chúng ta hiện xây trên đất,
Là nơi nhóm nhau ngợi khen, phụng thờ,
Là nhà Chúa ưa vào ra duy nhất,
Ngài vui bế nâng, bồng con dại khờ;
Biết bao điều hay ta nghe nơi này,
Là nơi kết ước Chúa ta sum vầy,
Khiến chúng ta thừa hưởng phước cao dày.
5. Này hồ báp-têm dạy ta nên biết,
Một qui tắc ban truyền nên tuân hành;
Kìa tòa giảng phô bày bao chân lý,
Bàn tiệc thánh liên hiệp ta một nhành;
Ở đây là nơi cao rao Tin Lành,
Ngày nay chúng ta kính yêu chân thành,
Để Chúa ta đầy hiển vinh thiên thành.

Thư Viện Tin Lành
www.thuvientinlanh.org

©2012-2017 by Thư Viện Tin Lành

Scroll to top