Thư Viện Tin Lành: Trang Nhà » Kiến Thức » Jesus Cứu Chúa Tôi – Quyển 1: Dòng Dõi Của Ngài – Dòng Dõi Loài Người

Jesus Cứu Chúa Tôi – Quyển 1: Dòng Dõi Của Ngài – Dòng Dõi Loài Người

Jesus Cứu Chúa Tôi
Quyển 1
Dòng Dõi Của Ngài – Dòng Dõi Loài Người

Mỗi một người đều tự nhận mình có liên-hệ hoặc thuộc về ai. Ít nhứt cũng là con của một gia-đình; nới rộng ra là con của dòng-họ; nới rộng nữa là con của một quốc-gia. Nhân-loại đã coi Khổng-tử là con của Trung-Hoa, Platon là con của Hy-lạp, Goethe là con của Ðức, Victor Hugo là con của Pháp, Emerson là con của Mỹ, Shakespeare là con của Anh v.v. Họ được nhận là con yêu của tổ-quốc vì họ đã làm rạng danh quốc-gia họ. Dầu vậy họ vẫn là người con theo tính-cách độc hữu, chớ không có tánh-cách bao-hàm. Nhưng Chúa Jêsus tự xưng là “Con người”. Con của người (Son of man), là con của người theo tánh cách bao-hàm. Như vậy, bất cứ quốc gia nào, bất cứ từng lớp xã-hội nào, hoăïc bất cứ con người nào đều có thể nhận Ðức Chúa Jêsus thuộc về mình. Trong bốn sách Tin-Lành đã ghi lại 85 lần Chúa Jêsus tự xưng là “Con người”, con của người. Ngài chẳng bao giờ xưng mình là con của bà Ma-ri. Kinh-Thánh ghi lại lời Chúa Jêsus nói về sự liên-hệ giữa Ngài và gia-đình như vầy: “Khi Chúa Jêsus còn phán cùng dân chúng, thì mẹ và các em Ngài đến đứng ở ngoài, muốn nói cùng Ngài. Có người thưa cùng Ngài rằng: Ðây nầy, mẹ và em thầy ở ngoài, muốn nói cùng thầy. Ngài đáp rằng: Ai là mẹ ta, ai là anh em ta? Ngài giơ tay chỉ các môn-đồ mình mà phán rằng: Nầy là mẹ ta cũng là anh em ta! Vì hễ ai làm theo ý-muốn của Cha ta trên trời, thì người đó là anh em, chị em ta, cũng là mẹ ta vậy” (Ma-thi-ơ 12:46-50).

     Ðức Chúa Jêsus vốn là Ðấng Tự-Hữu Hằng-Hữu. Nhưng khi Ngài giáng-sanh nơi trần-thế, Ngài mang danh hiệu “Em-ma-nu-ên, nghĩa là Ðức Chúa Trời ở cùng chúng ta” (Ma-thi-ơ 1:23). Vậy nên, sự giáng-sanh của Chúa Jêsus không phải là một biến-động lịch-sử đã được hoàn-tất trọn-vẹn, để rồi hàng năm, cứ mỗi độ gió đông thổi về mang theo giá buốt gợi lòng người hoài-niệm một sự kiện lịch-sử đã qua.

     Sự giáng-sanh của Chúa Jêsus chỉ là một biến-động khởi đầu trong một biến-động rộng lớn: Công-cuộc cứu-rỗi loài người của Ðức Chúa Trời. Là sự-kiện Ngôi Hai Ðức Chúa Trời nhập-thế, “Ngôi-Lời đã trở nên xác-thịt” (Giăng 1:14), Thiên Chúa thành người, “Ngài đã hiện ra như một người” (Phi-líp 2:8). Như vậy, sự giáng-sanh của Chúa Jêsus là một biến-động phi-thường trong cả vũ-trụ vật-chất và cả thế-giới tâm-linh.

“Ngài đã hiện ra như một người”. Ôi kỳ-diệu thay là sự nhân hóa Ðấng Thần-Minh, Ðấng Tạo-Hóa, là Ðức Chúa Trời Vô-Hạn Hằng-hữu Ðời-Ðời, để lập phương-cách thần-hóa con người tội-lỗi xấu-xa nơi trần-thế.

“Ngài đã hiện ra như một người”. Ðức Chúa Trời đã thực-sự liên-quan chặt-chẽ với con người khi chính mình Ngài bằng lòng bước vào lịch-sử con người, mang thể-xác con người, sống như con người. Nhưng chỉ khác tất cả mọi người là Ngài chẳng hề phạm tội để hội đủ giá-trị căn-bản, tiêu-chuẩn thánh-thiện thay con người tội-lỗi chịu chết đền tội trên thập-tự giá, lập ra con đường cứu-rỗi đưa mọi người đến cùng Ðức Chúa Trời, bởi sự tiếp-nhận Chúa Jêsus làm Cứu Chúa cách riêng-biệt cá-nhân.

Mỗi chúng ta mang hình-xác con người, có tiếng nói lương-tri để cảm biết mình là một tội nhân. Ðể hóa-giải con người tội-lỗi, biết bao tôn-giáo đã ra đời, biết bao phương-cách đã được thử-nghiệm để giải-thoát con người ra khỏi hố sâu tội-lỗi, tìm cách thăng-hóa con người từ chỗ sa-đọa cực-điểm đến Chân, Thiện, Mỹ toàn-bích, theo sức phấn-đấu, tu-tập của mỗi người. Tiếc thay, theo kinh-nghiệm, lực bất tùng tâm, con người ở mãi trong niềm vô vọng.

Cảm-tạ ơn yêu-thương của Ðức Chúa Trời. Việc con người bất-năng thì Ðức Chúa Trời khả-năng. “Ngài đã hiện ra như một người”, không phải để dạy con người con đường giải-thoát hay hợp lực với con người để đưa con người thăng hóa. “Ngài đã hiện ra như một người”, để lập con đường cứu-rỗi loài người, mà chính Ngài là con đường (Giăng 14:6). Qua Ngài, con người tội-lỗi được tái tạo để có một địa-vị căn-bản thánh-thiện như thuở ban đầu, và còn có thần-lực do Chúa Thánh-Linh ngự-trị để thăng hóa giữa thế-gian tội-lỗi, gian-ác này.

“Ngài đã hiện ra như một người”. Ngài tự xưng là “Con người”. Ngài là “Con người” đến thế-gian để cứu-rỗi con người. Ngài thuộc về dòng-dõi con người. Chúng ta là con người, Ngài thích ứng cho mỗi chúng ta.

Mục sư Phan Thanh Bình

Mục Lục
Chương Trước
Chương Sau

Thư Viện  Tin Lành
www.thuvientinlanh.org

Leave a Comment

©2012-2019 by Thư Viện Tin Lành

Scroll to top