Thư Viện Tin Lành: Trang Nhà » Giảng Luận » Những Nghịch Lý Trong Đời Sống

Những Nghịch Lý Trong Đời Sống

Ruth_010622

Sứ Điệp: Những Nghịch Lý Trong Đời Sống
Kinh Thánh: Ru-tơ 1:6-22

Diển giả: Mục sư Hứa Trung Tín

Xin vui lòng nhấn vào tựa đề Những Nghịch Lý Trong Đời Sống để nghe bài giảng.

Na-ô-mi và Các Nàng Dâu Mô-áp

6. Bấy giờ, Na-ô-mi và hai con dâu của bà đứng dậy, rời khỏi đồng bằng xứ Mô-áp để hồi hương, vì lúc ở Mô-áp bà có nghe rằng CHÚA đã đoái thăm dân Ngài và ban cho họ lương thực. 7. Vậy bà cùng hai con dâu của bà rời bỏ nơi họ đang sống, lên đường trở về xứ Giu-đa.

8. Lúc ấy, Na-ô-mi bảo hai con dâu của bà, “Các con hãy trở về nhà mẹ của các con đi. Cầu xin CHÚA đối xử tốt với các con, như các con đã đối xử tốt với những người đã qua đời và với mẹ. 9. Cầu xin CHÚA ban phước cho các con, để người nào cũng được an vui trong nhà chồng mới của mình.” Nói xong bà hôn họ, và họ khóc nức nở.

10. Họ nói với bà, “Không, chúng con sẽ đi với mẹ về quê hương của mẹ.”

11. Nhưng Na-ô-mi đáp, “Hãy trở về, các con gái của mẹ. Tại sao các con muốn đi theo mẹ? Làm sao mẹ có thể sinh các con trai được nữa để chúng làm chồng các con? 12. Hãy về đi, các con gái của mẹ. Hãy đi đi, vì mẹ đã quá già để tái giá, cho dù mẹ nghĩ rằng mẹ vẫn còn hy vọng tái giá. Giả như tối nay mẹ lấy chồng và có thai rồi sinh các con trai, 13. liệu các con có thể đợi cho đến khi chúng khôn lớn chăng? Các con há có thể không lấy chồng khác sao? Không đâu, các con gái của mẹ ơi, nỗi sầu khổ của mẹ còn đắng cay hơn của các con rất nhiều, bởi vì tay CHÚA đã đưa ra chống lại mẹ.”

14. Bấy giờ họ lại khóc lớn tiếng, rồi Ọt-pa ôm hôn từ giã mẹ chồng của nàng, nhưng Ru-tơ cứ bám theo bà.

15. Na-ô-mi nói với nàng, “Này, em dâu của con đã trở về với dân của nó và với các thần của nó rồi; con cũng hãy trở về như em dâu của con đi.”

16. Nhưng Ru-tơ đáp, “Xin mẹ đừng ép con rời xa mẹ hay bắt con phải trở về mà không theo mẹ nữa, vì mẹ đi đâu, con sẽ theo đó; mẹ ở nơi nào, con sẽ ở nơi đó. Dân tộc của mẹ là dân tộc của con. Ðức Chúa Trời của mẹ là Ðức Chúa Trời của con. 17. Mẹ chết nơi nào, con cũng muốn chết và được chôn nơi đó. Ví bằng có điều chi ngoài cái chết phân cách con với mẹ, nguyện CHÚA giáng họa trên con.”

18. Khi Na-ô-mi thấy Ru-tơ đã cương quyết theo bà, bà không nói thêm với nàng điều gì nữa.  19. Vậy hai người lên đường đi về Bết-lê-hem. Khi họ vừa đến Bết-lê-hem, cả thành đều xôn xao vì hai người. Các bà hỏi nhau, “Có phải đây là Na-ô-mi chăng?”

20. Na-ô-mi đáp, “Xin đừng gọi tôi là Na-ô-mi nữa, nhưng hãy gọi tôi là Ma-ra, vì Ðấng Toàn Năng đã đãi tôi cách đắng cay. 21. Tôi đã ra đi cách đầy dẫy, nhưng nay CHÚA đem tôi về tay không. Tại sao còn gọi tôi là Na-ô-mi làm chi, trong khi CHÚA đã đãi tôi cách khắc nghiệt, và Ðấng Toàn Năng đã giáng họa trên tôi?”

22. Vậy Na-ô-mi và Ru-tơ cô dâu người Mô-áp của bà từ đồng bằng xứ Mô-áp trở về. Họ đến Bết-lê-hem nhằm vào đầu mùa gặt.

©2012-2019 by Thư Viện Tin Lành

Scroll to top