Thư Viện Tin Lành: Trang Nhà » Kinh Thánh » Phi-e-rơ Khóc

Phi-e-rơ Khóc

Người nhớ lại thì khóc (Mác 14:72)

Có một số người nghĩ rằng hễ Phi-e-rơ còn sống bao lâu thì mỗi lần ông nghĩ đến việc mình chối Chúa, nước mắt của ông lại bắt đầu tuôn trào. Sự việc dường như rất có thể là như vậy, bởi vì tội của ông rất nặng, nhưng sau đó, ân điển của Chúa trong ông đã hoàn thành công việc của nó.  Kinh nghiệm ấy vốn phổ thông với mọi người trong gia đình được cứu chuộc, tùy theo mức độ Ðức Thánh Linh đã thay đổi tấm lòng tự nhiên bằng đá như thế nào.

Cũng như Phi-e-rơ, chúng ta đều nhớ lại lời hứa táo bạo của mình: “Dầu mọi người lìa bỏ Thầy, tôi sẽ không bỏ Thầy đâu.” Chúng ta cũng nuốt lời mình nói cùng với chén thuốc đắng của sự ăn năn. Khi chúng ta nghĩ đến những gì mình đã thề, và nhớ lại chúng ta đã hành động ra sao, thì chúng ta đều có thể khóc như mưa vì phải đau buồn và hối tiếc.

Phi-e-rơ đã nhớ lại việc ông chối Chúa. Ðịa điểm ông đã làm điều đó; lý do rất nhỏ mọn đã xô đẩy ông vào cái tội đáng ghét ấy; những lời thề và lời nói phạm thượng mà ông đã thốt ra để tìm cách che giấu sự giả dối của mình; hoặc tấm lòng cứng cỏi đáng sợ đã xui ông hành động như vậy, tất cả những việc đó đều khiến Phi-e-rơ nghĩ đi nghĩ lại và hối tiếc vì đã chối Chúa. Riêng chúng ta thì mỗi lần nghĩ đến các tội lỗi và sự sai phạm của mình, chúng ta có giữ mãi thái độ thản nhiên, cứng cổ hay chăng? Chúng ta há không biến nhà chúng ta thành Bô-kim để kêu cầu Chúa bảo đảm với chúng ta một lần nữa về tình thương tha thứ của Ngài hay sao? Nguyện chúng ta sẽ không bao giờ nhìn vào tội lỗi bằng cặp mắt khô ráo, e rằng chẳng bao lâu nữa lưỡi của chúng ta cũng sẽ khô trong lửa hỏa ngục.

Phi-e-rơ cũng nhớ lại cái nhìn đầy tình thương của Thầy mình. Tiếp sau tiếng gà gáy, Chúa Giê-xu đã nhìn ông bằng cái nhìn trách móc, buồn bực, nhưng đầy lòng thương hại và trìu mến. Cái nhìn ấy chẳng bao giờ phai mờ trong tâm trí Phi-e-rơ trọn lúc ông còn sống. Cái nhìn đó còn kiến hiệu hơn một vạn bài giảng không có Ðức Thánh Linh kèm theo. Chắc chắn Phi-e-rơ đã khóc khi nhớ lại sự tha thứ trọn vẹn của Cứu Chúa vì Ngài đã phục hồi địa vị trước kia cho ông.

Chỉ cần nghĩ rằng chúng ta đã xúc phạm đến một Chúa nhơn từ, thiện hảo như thế đã là lý do đầy đủ để chúng ta khóc mãi. Lạy Chúa, xin đập vào tấm lòng bằng đá của chúng con, khiến những dòng nước từ đó tuôn trào ra.

Charles Spurgeon
Lời Sống Hằng Ngày

Thư Viện Tin Lành
www.thuvientinlanh.org

©2012-2017 by Thư Viện Tin Lành

Scroll to top