Chú Giải Kinh Thánh: I Cô-rinh-tô Chương 14
Chú Giải Kinh Thánh
I Cô-rinh-tô: Chương 14
1. Hãy theo đuổi tình yêu thương; hãy ao ước những ân tứ thuộc linh, nhất là ân tứ nói tiên tri. 2. Bởi vì người nói tiếng lạ không nói với loài người, nhưng nói với Đức Chúa Trời, cho nên không ai hiểu; nhưng người đó nói những huyền nhiệm trong Thánh Linh. 3. Tuy nhiên, người nói tiên tri thì nói với con người để xây dựng, khích lệ, và an ủi. 4. Người nói tiếng lạ tự xây dựng chính mình, nhưng người nói tiên tri xây dựng Hội Thánh. 5. Tôi mong ước tất cả anh em đều nói tiếng lạ, nhưng mong ước anh em nói tiên tri hơn – vì người nói tiên tri cao trọng hơn người nói tiếng lạ mà không có người thông dịch, để Hội Thánh có thể nhận được sự xây dựng.
6. Thưa anh em, nếu tôi đến với anh em, nói bằng những tiếng lạ, và nếu lời nói của tôi không có một mặc khải nào, không có tri thức nào, không có lời tiên tri nào, không có sự dạy dỗ nào thì có ích gì cho anh em? 7. Ngay cả những nhạc cụ không có sự sống, như sáo hay hạc cầm, nếu chúng không phát ra những âm thanh đặc trưng thì làm sao có thể biết được là tiếng sáo hay hạc cầm? 8. Cũng vậy, nếu kèn trỗi tiếng không rõ ràng thì ai sẽ chuẩn bị để chiến đấu? 9. Anh em cũng vậy, nếu anh em trình bày một bài diễn thuyết với một thứ tiếng không thể hiểu được, thì làm thế nào có thể hiểu được điều đang nói? Anh em chỉ nói vào khoảng không. 10. Trong thế giới nầy có nhiều ngôn ngữ, không có ngôn ngữ nào vô nghĩa. 11. Vì vậy, nếu tôi không hiểu ý nghĩa của tiếng nói, tôi chỉ là người ngoại quốc với người đang nói, và người đang nói là người ngoại quốc đối với tôi. 12. Anh em cũng vậy, bởi vì anh em đang nhiệt thành khao khát những ân tứ thuộc linh, anh em hãy tìm kiếm thật nhiều những ân tứ nhằm vào sự xây dựng Hội Thánh.
13. Cho nên, người nói tiếng lạ hãy cầu nguyện để người đó có thể thông dịch. 14. Bởi vì nếu tôi cầu nguyện bằng tiếng lạ, thì tâm linh tôi cầu nguyện, nhưng tâm trí tôi không nhận được kết quả gì. 15. Làm gì bây giờ? Tôi sẽ cầu nguyện bằng tâm linh, nhưng tôi cũng cầu nguyện bằng tâm trí; tôi sẽ hát bằng tâm linh, nhưng tôi cũng hát bằng tâm trí. 16. Nếu không, cho dù anh ca tụng bằng tâm linh, làm thế nào những người hiện diện nơi đó nhưng không được hướng dẫn có thể nói “A-men” với những lời tạ ơn của anh – bởi vì người đó không hiểu anh nói gì? 17. Dù lời tạ ơn của anh thật là tốt, nhưng người khác không được xây dựng.
18. Tôi cảm tạ Đức Chúa Trời là tôi nói được những tiếng lạ nhiều hơn tất cả anh em; 19. nhưng trong Hội Thánh, tôi thà nói năm lời bằng tâm trí của tôi để tôi có thể dạy những người khác, còn hơn là cả vạn lời bằng tiếng lạ.
20. Thưa anh em, về sự hiểu biết, đừng như trẻ con; nhưng về điều ác, hãy như trẻ con; nhưng trong sự hiểu biết, hãy như người trưởng thành.
21. Trong luật pháp có chép: “Bằng những thứ tiếng khác và bởi môi miệng của những người khác, Ta sẽ nói với dân nầy; dầu vậy, họ sẽ chẳng nghe Ta. Chúa phán vậy.”
22. Như vậy, những tiếng lạ không phải là dấu hiệu cho những người tin, nhưng cho những người không tin; tuy nhiên, lời tiên tri không phải là dấu hiệu cho những người không tin,nhưng cho những người tin. 23. Do đó, khi cả Hội Thánh cùng nhóm lại tại một nơi, và tất cả đều nói tiếng lạ, nhưng có những người chưa được hướng dẫn – hay những người không phải là tín hữu – bước vào, không phải họ nói anh em mất trí rồi hay sao? 24. Nhưng nếu tất cả đều nói tiên tri, và có người chưa phải là tín hữu – hay một người chưa được hướng dẫn – bước vào, người đó sẽ được thuyết phục bởi tất cả, và được thăm hỏi bởi tất cả; 25. những ẩn khúc trong lòng người đó sẽ trở nên rõ ràng; và như vậy người đó sẽ sấp mặt xuống thờ lạy Đức Chúa Trời, và công bố rằng: “Đức Chúa Trời thật đang ở giữa anh em.”
26. Anh em! Phải làm gì bây giờ? Khi anh em nhóm lại với nhau, người thì có thánh ca, người thì có lời dạy dỗ, người thì có sự mặc khải, người thì có tiếng lạ, người thì có sự thông giải tiếng lạ. Hãy thực hiện tất cả để xây dựng. 27. Nếu có ai nói tiếng lạ, chỉ nên hai hoặc tối đa là ba người, nói theo thứ tự, và có một người thông giải. 28. Nhưng nếu không có ai thông giải thì người đó phải yên lặng trong Hội Thánh; hãy để người nói với chính mình và với Đức Chúa Trời. 29. Và rồi các tiên tri, cũng chỉ nên có hai hoặc ba người nói mà thôi, còn những người khác thì suy xét. 30. Tuy nhiên, nếu có ai đang ngồi đó nhận được sự mặc khải, thì người đầu tiên phải yên lặng. 31. Bởi vì mỗi người trong anh em có thể lần lượt nói tiên tri, để tất cả đều được học hỏi, và tất cả đều được khích lệ. 32. Tâm linh của các tiên tri phải thuận phục các tiên tri. 33. Bởi vì Đức Chúa Trời không phải là Đức Chúa Trời của sự hỗn loạn, nhưng của sự an hòa.
Như trong tất cả Hội Thánh của các thánh đồ, 34. phụ nữ phải giữ yên lặng trong các Hội Thánh. Họ không được phép nói, nhưng phải thuận phục như luật pháp đã dạy. 35. Nếu họ muốn học biết điều gì, họ nên hỏi chồng của mình ở nhà; bởi vì phụ nữ nói giữa Hội Thánh là điều đáng xấu hổ.
36. Có phải lời Đức Chúa Trời phát xuất từ anh em, hay đến chỉ với anh em mà thôi hay sao? 37. Nếu ai nghĩ rằng mình là nhà tiên tri, hay có linh ân, thì người ấy cần nhận biết rằng, những gì tôi viết cho anh em là mệnh lệnh của Chúa. 38. Nhưng nếu ai xem thường thì đừng quan tâm đến người đó.
39. Cho nên, thưa anh em, hãy ao ước ân tứ nói tiên tri, và đừng ngăn trở việc nói những tiếng lạ. 40. Tuy nhiên, hãy thực hiện mọi việc cách thích đáng, và trong trật tự.
1. Hãy nôn nả tìm kiếm tình yêu thương. Cũng hãy ước ao các sự ban cho thiêng liêng, nhứt là sự ban cho nói tiên tri. 2. Vì người nào nói tiếng lạ, thì không phải nói với người ta, bèn là với Đức Chúa Trời, bởi chẳng có ai hiểu (ấy là trong tâm thần mà người kia nói lời mầu nhiệm); 3. còn như kẻ nói tiên tri, thì nói với người ta để gây dựng, khuyên bảo và yên ủi. 4. Kẻ nói tiếng lạ, tự gây dựng lấy mình; song kẻ nói tiên tri, gây dựng cho Hội thánh. 5. Tôi ước ao anh em đều nói tiếng lạ cả, song tôi còn ước ao hơn nữa là anh em nói tiên tri. Người nói tiên tri là trọng hơn kẻ nói tiếng lạ mà không giải nghĩa để cho Hội thánh được gây dựng.6. Hỡi anh em, vì bằng tôi đến cùng anh em, nói các thứ tiếng lạ, mà lời nói tôi chẳng tỏ sự mầu nhiệm, chẳng có sự thông biết, chẳng có lời tiên tri, chẳng có sự khuyên dạy, thì ích gì đến anh em? 7. Vậy, dẫu vật không linh tánh phát ra tiếng, như ống tiêu, đờn cầm: nếu không có âm điệu phân biệt nhau, thể nào nhận biết được ống tiêu hay là đờn cầm thổi và khảy cái chi? 8. Lại nếu kèn trổi tiếng lộn xộn, thì ai sửa soạn mà ra trận? 9. Anh em cũng vậy, nếu dùng lưỡi nói chẳng rõ ràng cho người ta nghe, thì làm sao họ được biết điều anh em nói? Vì anh em nói bông lông. 10. Trong thế gian có lắm thứ tiếng, mỗi thứ đều có nghĩa. 11. Vậy nếu tôi chẳng biết nghĩa của tiếng nói đó, thì người nói tiếng đó sẽ coi tôi là mọi, và tôi cũng coi họ là mọi nữa. 12. Ấy vậy, vì anh em nôn nả ước ao các sự ban cho thiêng liêng, hãy tìm cho được dư dật đặng gây dựng Hội thánh.13. Bởi đó, kẻ nói tiếng lạ, hãy cầu nguyện để được thông giải tiếng ấy. 14. Vì nếu tôi cầu nguyện bằng tiếng lạ, thì tâm thần tôi cầu nguyện, nhưng trí khôn tôi lơ lửng. 15. Vậy thì tôi sẽ làm thể nào? Tôi sẽ cầu nguyện theo tâm thần, nhưng cũng cầu nguyện bằng trí khôn. Tôi sẽ hát theo tâm thần, nhưng cũng hát bằng trí khôn. 16. Bằng không, nếu ngươi chỉ lấy tâm thần mà chúc tạ, thì người tầm thường ngồi nghe, chẳng hiểu ngươi nói gì, thể nào họ theo lời chúc tạ mình mà đáp lại “A-men” được? 17. Thật vậy, lời chúc tạ của ngươi vẫn tốt lành; song kẻ khác chẳng nhờ đó mà được gây dựng. 18. Tôi tạ ơn Đức Chúa Trời, vì đã được ơn nói tiếng lạ nhiều hơn hết thảy anh em; 19. nhưng thà tôi lấy năm lời bằng trí khôn mình mà rao giảng trong Hội thánh, để được dạy bảo kẻ khác, hơn là lấy một vạn lời bằng tiếng lạ.20. Hỡi Anh em, về sự khôn sáng, chớ nên như trẻ con; nhưng về sự gian ác, thật hãy nên như trẻ con vậy. Còn về sự khôn sáng, hãy nên như kẻ thành nhơn. 21. Trong luật pháp có chép rằng: Chúa phán: Ta sẽ nhờ những người nói tiếng lạ, và môi miệng người ngoại quốc mà phán cho dân nầy; dầu vậy họ cũng chẳng nghe ta. 22. Thế thì, các thứ tiếng là một dấu, chẳng cho người tin Chúa, song cho người chẳng tin; còn như lời tiên tri là một dấu, chẳng phải cho người không tin, song cho người tin Chúa. 23. Vậy thì cả Hội thánh nhóm lại một nơi, nếu ai nấy đều nói tiếng lạ, mà có kẻ tầm thường hoặc người chẳng tin vào nghe, họ há chẳng nói anh em là điên cuồng sao? 24. Song nếu ai nấy đều nói tiên tri, mà có người chẳng tin hoặc kẻ tầm thường vào nghe, thì họ sẽ bị mọi người bắt phục, và bị mọi người xét đoán, 25. sự kín giấu trong lòng họ đã tỏ ra; họ bèn sấp mặt xuống đất, thờ lạy Đức Chúa Trời, và nói rằng thật có Đức Chúa Trời ở giữa anh em.26. Hỡi Anh em, nên nói thể nào? Khi Anh em nhóm lại với nhau, trong anh em, ai có bài ca, hoặc bài giảng dạy, hoặc lời tỏ sự kín nhiệm, hoặc nói tiếng lạ, hoặc giải tiếng lạ chăng? Hãy làm hết thảy cho được gây dựng. 27. Ví bằng có người nói tiếng lạ, chỉ nên hai hoặc ba người là cùng; mỗi người phải nói theo lượt mình, và phải có một người thông giải. 28. Nếu không có ai thông giải, thì người đó phải làm thinh ở trong Hội thánh, mình nói với mình và với Đức Chúa Trời. 29. Người nói tiên tri cũng chỉ nên có hai hoặc ba người nói mà thôi, còn những kẻ khác thì suy xét. 30. Song, nếu một người trong bọn người ngồi, có lời tỏ kín nhiệm, thì người thứ nhất phải nín lặng. 31. Bởi vì anh em đều cứ lần lượt mà nói tiên tri được cả, để ai nấy đều được dạy bảo, ai nấy đều được khuyên lơn. 32. Tâm thần của các đấng tiên tri suy phục các đấng tiên tri. 33. Vả, Đức Chúa Trời chẳng phải là Chúa của sự loạn lạc, bèn là Chúa sự hòa bình. Hãy làm như trong cả Hội thánh của các thánh đồ, 34. đờn bà phải nín lặng trong đám hội của anh em: họ không có phép nói tại nơi đó, nhưng phải phục tùng cũng như luật pháp dạy. 35. Nhược bằng họ muốn học khôn điều gì, thì mỗi người trong đám họ phải hỏi chồng mình ở nhà; bởi vì đờn bà nói lên trong Hội thánh là không hiệp lẽ. 36. Có phải là đạo Đức Chúa Trời ra từ nơi anh em, hoặc chỉ đến cùng anh em mà thôi chăng?37. Nếu ai tưởng mình là tiên tri, hay là được Đức Thánh Linh soi sáng, thì người ấy hãy biết rằng đều tôi viết cho anh em đây là mạng lịnh của Chúa. 38. Mà nếu ai muốn bỏ qua thì mặc họ bỏ qua! 39. Ấy vậy, hỡi anh em, hãy trông mong ơn nói tiên tri, và đừng ngăn trở chi về điều nói tiếng lạ. 40. Nhưng mọi sự đều nên làm cho phải phép và theo thứ tự.
Chú Thích: I Cô-rinh-tô Chương: 14
V00B46C014
Tài Liệu: Đèn Linh Ministry
Thư Viện Tin Lành
www.thuvientinlanh.org
Đọc thêm: