Thư Viện Tin Lành: Trang Nhà » Kiến Thức » Chú Giải Kinh Thánh: Lu-ca Chương 14

Chú Giải Kinh Thánh: Lu-ca Chương 14

Chú Giải Kinh Thánh
Lu-ca: Chương 14

Bản Dịch Việt Ngữ

Chúa chữa lành người phù thũng

1. Chuyện xảy ra khi Ngài vào nhà của một trong các lãnh đạo của người Pha-ri-si để dùng bữa trong ngày sa-bát. Họ theo dõi Ngài.
2. Kìa, trước mặt Ngài có một người mắc bệnh phù thũng. 3. Đức Chúa Jesus nói với các luật gia cùng những người Pha-ri-si rằng: “Trong ngày sa-bát, có được phép chữa bệnh hay không?” 4. Tuy nhiên họ im lặng.
Ngài ôm người bệnh, chữa lành, rồi cho về. 5. Rồi Ngài nói với họ: “Ai trong các ngươi có một đứa con trai hay là một con bò bị ngã xuống giếng trong ngày sa-bát, mà không lập tức kéo nó lên hay sao?” 6. Họ không thể trả lời được.

Chúa dạy về sự khiêm tốn

7. Khi thấy họ đều chọn những chỗ danh dự, Ngài kể cho những người được mời dự tiệc một ẩn dụ, Ngài nói với họ: 8. “Khi có ai mời ngươi dự những tiệc cưới, đừng ngồi vào chỗ danh dự, e rằng trong những khách được người đó mời, có người tôn trọng hơn ngươi. 9. Và rồi người đã mời ngươi đến dự, sẽ đến nói với ngươi: ‘Hãy nhường chỗ ngồi cho người nầy,’ lúc đó ngươi sẽ hổ thẹn bởi vì phải xuống ngồi chỗ cuối cùng. 10. Nhưng khi ngươi được mời, hãy đến ngồi chỗ cuối cùng, để khi người đã mời ngươi đến dự có thể đến nói với ngươi: ‘Bạn ơi, xin mời lên chỗ cao hơn’. Khi đó ngươi sẽ được tôn trọng trước mặt những người đang dự với ngươi. 11. Bởi vì ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai tự hạ mình xuống sẽ được tôn lên.”
12. Sau đó Ngài cũng nói với người đã mời Ngài rằng: “Khi ngươi đãi ăn trưa hoặc ăn tối, đừng mời những người bạn của mình, những anh em của mình, những bà con của mình, hay những hàng xóm giàu có của mình, e họ cũng mời lại ngươi để đáp lễ. 13. Nhưng khi ngươi đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù, 14. thì ngươi sẽ được phước, bởi vì họ không thể báo đáp lại cho ngươi. Bởi vì ngươi sẽ được đền đáp vào lúc những người công chính sống lại.”

Ẩn dụ về yến tiệc

15. Một trong những người cùng dự với Đức Chúa Jesus nghe những điều nầy, đã nói với Ngài: “Phước cho người nào được ăn bánh trong vương quốc của Đức Chúa Trời!”
16. Nhưng Ngài nói với ông: “Có một người chuẩn bị một dạ tiệc rất lớn, và đã mời rất nhiều người. 17. Đến giờ dự tiệc, ông sai một đầy tớ của mình đến nói với những người đã được mời rằng: ‘Xin hãy đến, bởi vì tiệc đã sẵn sàng.’ 18. Nhưng tất cả đều đồng loạt kiếu từ. Người thứ nhất nói: ‘Tôi đã mua một đám ruộng, cần phải đi xem. Xin ông miễn cho tôi.’ 19. Người khác nói: ‘Tôi có mua năm đôi bò, cần phải thử chúng. Xin ông miễn cho tôi.’ 20. Một người khác nữa nói: ‘Tôi mới cưới vợ, vì vậy tôi không thể đi được.’ 21. Người đầy tớ trở về trình cho ông chủ của mình những điều nầy. Sau đó người chủ nổi giận, nói với đầy tớ của mình: ‘Hãy mau mau đi ra, vào những con đường và các con hẻm trong thành phố, mang những người nghèo khó, tàn tật, đui mù và què quặt vào đây.’ 22. Và rồi người đầy tớ nói: ‘Thưa chủ! Tôi đã làm như chủ đã ra lệnh, nhưng vẫn còn chỗ trống.’ 23. Rồi người chủ đã nói với đầy tớ: ‘Hãy đi ra, vào những con đường lớn và những nơi có rào cản, ép họ vào cho đầy nhà của ta. 24. Bởi vì ta nói cùng các ngươi rằng trong những người đã được mời trước kia, sẽ không một ai được nếm dạ tiệc của ta.’ ”

Điều kiện để làm môn đồ của Chúa

25. Sau đó có một đoàn người rất đông cùng đi với Ngài; Ngài quay lại nói với họ: 26. “Nếu ai đến để theo Ta, mà không ghét cha mẹ, vợ con, anh em, chị em của mình; vâng, thậm chí cả sinh mạng của mình, thì người đó không thể làm môn đồ của Ta. 27. Ai không vác thập tự giá của mình mà theo Ta, thì không thể làm môn đồ của Ta.”
28. “Ai trong các ngươi muốn xây dựng một cái tháp, mà trước hết không ngồi tính phí tổn, để người đó biết mình có thể hoàn thành hay không? 29. Nếu không, khi người đó đã xây nền rồi mà không thể hoàn thành, thì mọi người thấy, sẽ chế nhạo người đó, 30. rằng: ‘Người nầy đã khởi công xây dựng mà không thể hoàn tất.’ 31. Hay là có vị vua nào đi giao chiến với một vua khác, mà trước hết không ngồi xuống, bàn thảo nếu người đem đi mười ngàn quân thì có thể địch nổi vua kia với hai mươi ngàn quân hay không? 32. Nếu không, thì ngay lúc nầy, khi người kia vẫn còn ở xa, hãy sai một sứ giả để xin cầu hòa. 33. Do đó, ai trong các ngươi không từ bỏ tất cả những gì mình sở hữu, thì không thể làm môn đồ của Ta.”

Giá trị bản chất của muối

34. “Muối vốn là tốt, nhưng nếu muối mất vị, thì lấy gì để nêm cho nó? 35. Nó không thể dùng để bón ruộng hay làm phân, người ta phải vứt nó ra ngoài. Ai có tai để nghe, hãy lắng nghe!”

Bản Dịch 1925

1. Một ngày Sa-bát, Đức Chúa Jêsus vào nhà một người kẻ cả dòng Pha-ri-si để dùng bữa, những người ở đó dòm hành Ngài. 2. Số là có một người mắc bịnh thủy thũng ở trước mặt Ngài. 3. Đức Chúa Jêsus cất tiếng hỏi thầy dạy luật và người Pha-ri-si rằng: Trong ngày Sa-bát, có nên chữa bịnh hay không? 4. Họ đều làm thinh. Ngài bèn đem người bịnh chữa lành, rồi cho về. 5. Đoạn, Ngài phán cùng họ rằng: Nào có ai trong các ngươi, đang ngày Sa- bát, nếu có con trai hay là bò mình té xuống giếng mà không kéo liền lên sao? 6. Họ không đối đáp gì về điều đó được. 7. Ngài thấy những kẻ được mời đều lựa chỗ ngồi trên, nên phán cùng họ thí dụ nầy: 8. Khi người ta mời ngươi dự tiệc cưới, chớ ngồi chỗ cao nhất, vì e rằng trong những khách mời có ai tôn trọng hơn ngươi, 9. người đứng mời sẽ đến nói cùng ngươi rằng: Hãy nhường chỗ cho người nầy ngồi, mà ngươi xấu hổ vì phải xuống chỗ chót chăng. 10. Nhưng khi ngươi được mời, hãy ngồi chỗ chót, người đứng mời sẽ đến nói cùng ngươi rằng: Hỡi bạn, xin ngồi lên cao hơn. Vậy thì điều đó sẽ làm cho ngươi được kính trọng trước mặt những người đồng bàn mình. 11. Bởi vì ai tự nhắc mình lên, sẽ phải hạ xuống, còn ai tự hạ mình xuống, sẽ được nhắc lên.12. Ngài cũng phán với người mời Ngài rằng: Khi ngươi đãi bữa trưa hoặc bữa tối, đừng mời bạn hữu, anh em, bà con và láng giềng giàu, e rằng họ cũng mời lại mà trả cho ngươi chăng. 13. Song khi ngươi đãi tiệc, hãy mời những kẻ nghèo khó, tàn tật, què, đui, 14. thì ngươi sẽ được phước, vì họ không có thể trả lại cho ngươi; đến kỳ kẻ công bình sống lại, ngươi sẽ được trả.15. Một người đồng tiệc nghe lời đó, thì thưa Ngài rằng: Phước cho kẻ sẽ được ăn bánh trong nước Đức Chúa Trời! 16. Nhưng Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Có người kia dọn tiệc lớn, mời nhiều người ăn. 17. Khi đến giờ ăn, sai đầy tớ mình đi nói với những kẻ được mời rằng: Hãy đến, mọi sự đã sẵn rồi. 18. Song họ đồng tình xin kiếu hết. Người thứ nhất nói rằng: Tôi có mua một đám ruộng, cần phải đi coi; xin cho tôi kiếu. 19. Kẻ khác rằng: Tôi có mua năm cặp bò, phải đi xem thử; xin cho tôi kiếu. 20. Kẻ khác nữa rằng: Tôi mới cưới vợ, vậy tôi đi không được. 21. Đầy tớ trở về, trình việc đó cho chủ mình. Chủ bèn nổi giận, biểu đầy tớ rằng: Hãy đi mau ra ngoài chợ, và các đường phố, đem những kẻ nghèo khó, tàn tật, đui, què vào đây. 22. Sau lại đầy tớ trình rằng: Thưa chủ, điều chủ dạy, đã làm rồi, mà hãy còn thừa chỗ. 23. Chủ nhà lại biểu rằng: Hãy ra ngoài đường và dọc hàng rào, gặp ai thì ép mời vào, cho được đầy nhà ta. 24. Vì, ta nói cùng các ngươi, trong những kẻ đã mời trước, không có ai được nếm bữa tiệc của ta đâu.25. Có đoàn dân đông cùng đi với Đức Chúa Jêsus; Ngài xây lại cùng họ mà phán rằng: 26. Nếu có ai đến theo ta mà không ghét cha mẹ, vợ con, anh em, chị em mình, và chính sự sống mình nữa, thì không được làm môn đồ ta. 27. Còn ai không vác thập tự giá mình mà theo ta, cũng không được làm môn đồ ta. 28. Vả, trong các ngươi có ai là người muốn xây một cái tháp, mà trước không ngồi tính phí tổn cho biết mình có đủ của đặng làm xong việc cùng chăng sao? 29. e khi đã xây nền rồi, không làm xong được, thì mọi người thấy liền chê cười, 30. và rằng: Người nầy khởi công xây, mà không thể làm xong được! 31. Hay là có vua nào đi đánh trận cùng vua khác, mà trước không ngồi bàn luận xem mình đem đi một muôn lính có thể địch nổi vua kia đem hai muôn cùng chăng sao? 32. Bằng chẳng nổi, khi vua kia còn ở xa, sai sứ đi xin hòa. 33. Như vậy, nếu ai trong các ngươi không bỏ mọi sự mình có, thì không được làm môn đồ ta.34. Muối là giống tốt; nhưng nếu muối mất mặn, thì lấy chi làm cho nó mặn lại được? 35. Không dùng chi được cho ruộng hoặc cho phân; người ta phải bỏ nó ra ngoài. Ai có tai mà nghe, hãy nghe.

Chú Thích: Lu-ca Chương: 14
V00B42C014
Tài Liệu: Đèn Linh Ministry

Thư Viện Tin Lành
www.thuvientinlanh.org

Đọc thêm:

©2012-2023 by Thư Viện Tin Lành

Scroll to top