Thư Viện Tin Lành: Trang Nhà » Kiến Thức » Chú Giải Kinh Thánh: Lu-ca Chương 6

Chú Giải Kinh Thánh: Lu-ca Chương 6

Chú Giải Kinh Thánh
Lu-ca: Chương 6

Bản Dịch Việt Ngữ

Chủ ngày sa-bát

1. Sau đó, vào một ngày sa-bát, Ngài đi ngang qua những đồng lúa, các môn đồ Ngài ngắt vài bông lúa, lấy tay vò, và ăn. 2. Tuy nhiên, vài người Pha-ri-si đã nói: “Tại sao các ông làm điều trái luật trong ngày sa-bát?”
3. Đức Chúa Jesus trả lời và nói với họ: “Các ngươi chưa đọc về điều nầy, là điều vua Đa-vít đã làm khi chính ông và những người theo ông bị đói hay sao? 4. Ông đã vào nhà của Đức Chúa Trời lấy những bánh cung hiến để ăn, rồi cho những người đi theo ông ăn nữa, bởi vì nếu không phải là tư tế mà ăn, là trái luật.”
5. Rồi Ngài nói với họ: “Con Người là Chúa của ngày sa-bát.”

Chúa chữa bệnh trong ngày sa-bát

6. Sau đó, vào một ngày sa-bát khác, Ngài vào trong một nhà hội và giảng dạy. Tại đó, có một người mà bàn tay phải của người đó đã bị liệt. 7. Các học giả giáo luật và những người Pha-ri-si theo dõi Ngài cách chăm chú, xem Ngài có chữa bệnh trong ngày sa-bát hay không, để họ có thể tìm cớ tố cáo Ngài.
8. Lúc đó Ngài biết ý tưởng của họ nên nói với người bị liệt bàn tay rằng: “Hãy chỗi dậy và đứng ở giữa đây.” Người đó đã chỗi dậy và đứng lên.
9. Sau đó, Đức Chúa Jesus nói với họ: “Ta hỏi các ngươi: Trong ngày sa-bát, được phép làm điều lành hay điều dữ, nên cứu hay hủy diệt linh hồn?”
10. Sau khi nhìn tất cả mọi người chung quanh, Ngài nói với người đó: “Hãy giơ bàn tay của ngươi ra.” Người đó đã làm theo và bàn tay được chữa lành.
11. Sau đó họ đầy giận dữ, rồi họ bàn với nhau xem có thể làm gì với Đức Chúa Jesus.

Chúa chọn mười hai sứ đồ

12. Sau những ngày đó, Đức Chúa Jesus đi lên núi để cầu nguyện; Ngài trải qua đêm để cầu nguyện với Đức Chúa Trời. 13. Và khi trời sáng, Ngài gọi các môn đồ của Ngài đến, rồi chọn mười hai người trong số họ, là những người mà Ngài gọi là sứ đồ: 14. Si-môn, là người Ngài đã đặt tên là Phi-e-rơ; và Anh-rê, là em của ông; Gia-cơ và Giăng; Phi-líp và Ba-thê-lê-my; 15. Ma-thi-ơ và Thô-ma; Gia-cơ, con của A-phê, và Si-môn, được gọi là Xê-lốt; 16. Giu-đa, con của Gia-cơ, và Giu-đa Ích-ca-ri-ốt, là người đã trở thành kẻ phản bội.

Chúa giảng dạy và chữa bệnh

17. Ngài đi xuống cùng với họ, rồi đứng tại một chỗ bằng phẳng, cùng với một đám đông là các môn đồ của Ngài, và một đoàn dân rất đông từ khắp miền Giu-đê, Giê-ru-sa-lem, vùng duyên hải Ty-rơ, và Si-đôn, họ đã đến để nghe Ngài và để được chữa lành những bệnh tật của họ. 18. Những người bị các tà linh quấy phá đều được chữa lành. 19. Cả đoàn dân đều tìm cách chạm vào Ngài, bởi vì quyền năng từ Ngài đã phát ra, chữa lành mọi người.

Các phước lành

20. Ngài ngước mắt lên, nhìn các môn đồ của Ngài, rồi phán rằng:
“Phước cho những người nghèo khổ, vì vương quốc của Đức Chúa Trời thuộc về các ngươi. 21. Phước cho những người hiện đang đói, vì sẽ được no đủ. Phước cho những người hiện đang than khóc, vì sẽ được cười vui. 22. Phước cho các ngươi, khi người ta ghét các ngươi, khi họ khai trừ và sỉ nhục các ngươi, và loại tên các ngươi như người xấu, vì cớ Con Người. 23. Trong ngày đó, các ngươi hãy hớn hở và nhảy mừng, bởi vì kìa, phần thưởng của các ngươi ở trên trời là rất lớn; vì tổ phụ họ cũng đã đối xử với các tiên tri với những điều như vậy.”

Những hiểm họa

24. “Nhưng khốn cho các ngươi là những người đang giàu, vì các ngươi đã nhận được sự an ủi của mình. 25. Khốn cho các ngươi là những người hiện đang no đủ, vì các ngươi sẽ đói! Khốn cho các ngươi là những người hiện đang cười, vì các ngươi sẽ đau buồn và than khóc! 26. Khốn cho các ngươi, khi được mọi người khen ngợi các ngươi, bởi vì tổ phụ của họ cũng đối xử với các kẻ tiên tri giả với những điều như vậy!”

Yêu thương kẻ thù

27. “Nhưng Ta phán cùng các ngươi, là những người đang lắng nghe: Hãy yêu những kẻ thù của các ngươi, làm điều tốt cho những kẻ ghét các ngươi, 28. chúc phước cho những kẻ nguyền rủa các ngươi, và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi các ngươi. 29. Ai vả má bên nầy của các ngươi, hãy đưa luôn bên kia cho họ; còn nếu ai lấy áo ngoài của ngươi, cũng đừng giữ áo trong. 30. Ai xin, hãy cho; ai đoạt vật gì của các ngươi, đừng đòi lại. 31. Các ngươi muốn người ta làm cho mình thể nào, hãy làm cho họ như vậy. 32. Nếu các ngươi yêu mến những người yêu mến mình, thì có ân huệ gì? Ngay cả những người tội lỗi cũng yêu mến những người yêu mến họ. 33. Nếu các ngươi làm ơn cho người làm ơn cho mình, thì có ân huệ gì? Ngay cả những người tội lỗi cũng làm như vậy. 34. Nếu các ngươi cho ai mượn mà mong sẽ được trả lại, thì có ân huệ gì? Ngay cả những người tội lỗi cũng cho những người tội lỗi mượn, để được nhận lại đủ số. 35. Nhưng các ngươi hãy yêu những kẻ thù của các ngươi, hãy làm những điều tốt, và hãy cho mượn mà đừng mong được trả lại. Như vậy, phần thưởng của các ngươi sẽ lớn, và các ngươi sẽ là con của Đấng Chí Cao, bởi vì Ngài đối xử nhân từ với những kẻ vô ơn và những kẻ độc ác. 36. Hãy thương xót như Cha của các ngươi là thương xót.”

Đừng xét đoán

37. “Đừng xét đoán thì các ngươi sẽ không bị xét đoán. Đừng lên án thì các ngươi sẽ không bị lên án. Hãy tha thứ thì các ngươi sẽ được tha thứ. 38. Hãy ban cho, các ngươi sẽ được cho lại. Người ta sẽ đong điều tốt – đã được nhận xuống, lắc chặt, đổ đầy tràn – đem đặt vào lòng của các ngươi; bởi vì các ngươi lường mực nào, thì các ngươi sẽ được đo lường lại mực ấy.”

Vài ẩn dụ

39. Sau đó Ngài cũng kể cho họ một ẩn dụ: “Có thể nào một người mù lại dắt một người mù? Không phải cả hai sẽ ngã vào cùng một hố hay sao?”
40. “Môn đồ không hơn thầy; tuy nhiên một người được huấn luyện đầy đủ, thì sẽ giống như thầy của mình.”
41. “Tại sao ngươi thấy cái dằm trong mắt của anh em ngươi, mà lại không nhận thấy cây đà trong mắt của mình? 42. Làm thế nào ngươi có thể nói với anh em của ngươi rằng: ‘Anh ơi! Hãy để cho tôi lấy cái dằm trong mắt của anh ra,’ còn chính ngươi, thì không thấy cây đà trong mắt của ngươi? Hỡi kẻ đạo đức giả, trước hết hãy lấy cây đà ra khỏi mắt của ngươi, rồi ngươi mới thấy rõ mà lấy cái dằm ra khỏi mắt của anh em ngươi được.”

Cây và trái

43. “Không có cây lành nào sinh trái độc; cũng không có cây độc nào sinh trái lành; 44. bởi vì mỗi cây được nhận biết bởi trái của nó. Không ai hái những trái vả nơi những bụi gai, hay là hái những trái nho nơi những bụi tật lê. 45. Người tốt, do lòng chứa điều thiện, mà sinh điều thiện; kẻ xấu, do lòng chứa điều ác, mà sinh điều ác; bởi vì do đầy dẫy trong lòng, cho nên miệng của một người mới nói ra.”

Nghe và làm

46. “Bây giờ, tại sao các ngươi gọi Ta là ‘Chúa, Chúa!’ mà không làm theo lời của Ta? 47. Ta sẽ chỉ cho các ngươi biết người nào đến với Ta, nghe những lời của Ta, và làm theo những điều đó, thì giống như ai. 48. Người đó giống như một người đang xây một căn nhà, là người đã đào xuống thật sâu, rồi đặt nền trên vầng đá. Khi lũ lụt đến, dòng nước chảy xiết xô vào nhà đó, cũng không thể lay chuyển được nó, bởi vì căn nhà đã được xây rất tốt. 49. Tuy nhiên, người nào nghe mà không làm theo, thì giống như một người kia xây nhà trên đất, mà không có nền móng; khi dòng nước chảy xiết xô vào, nó bị sập ngay lập tức, và căn nhà bị thiệt hại nặng nề.”

Bản Dịch 1925

1. Nhằm ngày Sa-bát, Đức Chúa Jêsus đi qua giữa đồng lúa mì, môn đồ bứt bông lúa, lấy tay vò đi và ăn. 2. Có mấy người Pha-ri-si nói rằng: Sao các ngươi làm điều không nên làm trong ngày Sa-bát? 3. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Vậy các ngươi chưa đọc chuyện vua Đa-vít làm trong khi vua cùng kẻ đi theo bị đói sao? 4. Thể nào vua vào đền Đức Chúa Trời, lấy bánh bày ra mà ăn, và cho kẻ đi theo ăn nữa, dầu là bánh chỉ các thầy tế lễ mới được phép ăn thôi? 5. Ngài lại phán rằng: Con người cũng là Chúa ngày Sa-bát.6. Một ngày Sa-bát khác, Đức Chúa Jêsus vào nhà hội dạy dỗ. Tại đó, có một người bàn tay hữu bị teo. 7. Vả, các thầy thông giáo và người Pha-ri-si chăm chỉ xem Ngài, coi thử Ngài có chữa bịnh trong ngày Sa-bát chăng, để tìm dịp mà cáo Ngài. 8. Nhưng Ngài biết ý tưởng họ, nên phán cùng người teo tay rằng: Hãy chờ dậy, đứng giữa chúng ta. Người ấy chờ dậy, và đứng lên. 9. Đức Chúa Jêsus liền phán cùng họ rằng: Ta hỏi các ngươi: Trong ngày Sa-bát, nên làm điều lành hay là làm điều dữ, nên cứu người hay là giết người? 10. Đoạn, Ngài lấy mắt liếc khắp mọi người xung quanh mình, rồi phán cùng người bịnh rằng: Hãy giơ tay ra. Người giơ ra, thì tay được lành. 11. Nhưng họ giận lắm, bèn bàn cùng nhau về việc mình có thể xử với Đức Chúa Jêsus cách nào.12. Trong lúc đó, Đức Chúa Jêsus đi lên núi để cầu nguyện; và thức thâu đêm cầu nguyện Đức Chúa Trời. 13. Đến sáng ngày, Ngài đòi môn đồ đến, chọn mười hai người, gọi là sứ đồ: 14. Si-môn, Ngài đặt tên là Phi-e-rơ, Anh-rê em ruột của Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng, Phi-líp và Ba-thê-lê-my, 15. Ma-thi-ơ và Thô-ma, Gia-cơ con của A-phê, Si-môn gọi là Xê-lốt, 16. Giu-đê con của Gia-cơ và Giu-đa Ích-ca-ri-ốt là kẻ phản Ngài.17. Kế đó, Ngài cùng môn đồ xuống, dừng lại nơi đồng bằng. Ở đó, có nhiều môn đồ Ngài cùng đoàn dân rất đông từ khắp xứ Giu-đê, thành Giê-ru-sa-lem, và miền biển Ty-rơ, Si-đôn mà đến, để nghe Ngài dạy và cho được chữa lành bịnh mình. 18. Những kẻ mắc tà ma khuấy hại cũng đều được lành. 19. Cả đoàn dân đến kiếm cách rờ Ngài, vì từ Ngài có quyền phép ra, chữa lành hết mọi người.20. Đức Chúa Jêsus bèn ngước mắt ngó môn đồ, mà phán rằng: Phước cho các ngươi nghèo khó, vì nước Đức Chúa Trời thuộc về các ngươi! 21. Phước cho các ngươi hiện đang đói, vì sẽ được no đủ! Phước cho các ngươi hiện đang khóc lóc, vì sẽ được vui mừng! 22. Phước cho các ngươi khi vì cớ Con người, thiên hạ sẽ ghét, đuổi, mắng nhiếc các ngươi, bỏ tên các ngươi như đồ ô uế! 23. Ngày đó, hãy vui vẻ, nhảy nhót và mừng rỡ, vì phần thưởng các ngươi trên trời sẽ lớn lắm; bởi tổ phụ họ cũng đối đãi các đấng tiên tri dường ấy.24. Song, khốn cho các ngươi và người giàu có, vì đã được sự yên ủi của mình rồi! 25. Khốn cho các ngươi là kẻ hiện đang no, vì sẽ đói! Khốn cho các ngươi là kẻ hiện đang cười, vì sẽ để tang và khóc lóc! 26. Khốn cho các ngươi, khi mọi người sẽ khen các ngươi, vì tổ phụ họ cũng xử với các tiên tri giả như vậy!27. Nhưng ta phán cùng các ngươi, là người nghe ta: Hãy yêu kẻ thù mình, làm ơn cho kẻ ghét mình, 28. chúc phước cho kẻ rủa mình, và cầu nguyện cho kẻ sỉ nhục mình. 29. Ai vả ngươi má bên nầy, hãy đưa luôn má bên kia cho họ; còn nếu ai dựt áo ngoài của ngươi, thì cũng đừng ngăn họ lấy luôn áo trong. 30. Hễ ai xin, hãy cho, và nếu có ai đoạt lấy của các ngươi, thì đừng đòi lại. 31. Các ngươi muốn người ta làm cho mình thể nào, hãy làm cho người ta thể ấy. 32. Nếu các ngươi yêu kẻ yêu mình, thì có ơn chi? Người có tội cũng yêu kẻ yêu mình. 33. Nếu các ngươi làm ơn cho kẻ làm ơn mình, thì có ơn chi? Người có tội cũng làm như vậy. 34. Nếu các ngươi cho ai mượn mà mong họ trả, thì có ơn chi? Người có tội cũng cho người có tội mượn, để được thâu lại y số. 35. Song các ngươi hãy yêu kẻ thù mình; hãy làm ơn, hãy cho mượn, mà đừng ngã lòng. Vậy, phần thưởng của các ngươi sẽ lớn, và các ngươi sẽ làm con của Đấng Rất Cao, vì Ngài lấy nhân từ đối đãi kẻ bạc và kẻ dữ. 36. Hãy thương xót như Cha các ngươi hay thương xót. 37. Đừng đoán xét ai, thì các ngươi khỏi bị đoán xét; đừng lên án ai, thì các ngươi khỏi bị lên án; hãy tha thứ, người sẽ tha thứ mình. 38. Hãy cho, người sẽ cho mình; họ sẽ lấy đấu lớn, nhận, lắc cho đầy tràn, mà nộp trong lòng các ngươi; vì các ngươi lường mực nào, thì họ cũng lường lại cho các ngươi mực ấy.39. Ngài cũng phán cùng họ một thí dụ rằng: Kẻ mù có thể dắt kẻ mù được chăng? Cả hai há chẳng cùng té xuống hố sao? 40. Môn đồ không hơn thầy; nhưng hễ môn đồ được trọn vẹn thì sẽ bằng thầy mình. 41. Sao ngươi nhìn thấy cái rác trong mắt anh em mình, mà không thấy cây đà trong mắt ngươi? 42. Sao ngươi nói được với anh em rằng: Anh ơi, để tôi lấy cái rác trong mắt anh ra, còn ngươi, thì không thấy cây đà trong mắt mình? Hỡi kẻ giả hình, hãy lấy cây đà ra khỏi mắt mình trước đã, rồi mới thấy rõ mà lấy cái rác ra khỏi mắt anh em. 43. Cây sanh trái xấu không phải là cây tốt, cây sanh trái tốt không phải là cây xấu; 44. vì hễ xem trái thì biết cây. Người ta không hái được trái vả nơi bụi gai, hay là trái nho nơi chòm kinh cước. 45. Người lành bởi lòng chứa điều thiện mà phát ra điều thiện, kẻ dữ bởi lòng chứa điều ác mà phát ra điều ác; vì do sự đầy dẫy trong lòng mà miệng nói ra. 46. Sao các ngươi gọi ta: Chúa, Chúa, mà không làm theo lời ta phán? 47. Ta sẽ chỉ cho các ngươi biết kẻ nào đến cùng ta, nghe lời ta, và làm theo, thì giống ai. 48. Kẻ ấy giống như một người kia cất nhà, đào đất cho sâu, xây nền trên vầng đá: nước tràn lan, dòng nước chảy mạnh xô vào nhà đó, nhưng không xô động được, vì đã cất chắc chắn. 49. Song kẻ nào nghe lời ta mà không làm theo, thì giống như một người kia cất nhà trên đất không xây nền: dòng nước chảy mạnh xô vào nhà đó, tức thì nhà sụp xuống, và sự hư hại lớn lao.

Chú Thích: Lu-ca Chương: 6
V00B42C006
Tài Liệu: Đèn Linh Ministry

Thư Viện Tin Lành
www.thuvientinlanh.org

Đọc thêm:

©2012-2023 by Thư Viện Tin Lành

Scroll to top