Thư Viện Tin Lành: Trang Nhà » Văn Học

Tường Lưu: Con Chỉ Có Mình Ngài

Con Chỉ Có Mình Ngài "Đức Chúa Trời ôi! Lòng đau thương thống hối Chúa không khinh dể đâu."  Thi Thiên 51:17 "Xin để nước mắt con trong ve của Ngài; nước mắt con chẳng đã được ghi vào sách của Ngài sao?" Thi Thiên 56:8 Ta đã đến đây, ngồi chỗ này Chiếc bàn bằng gỗ dưới tàn cây Mặt hồ gợn sóng lao xao nước Chim hót trên cành, bỗng thoáng bay ... Nước mắt tràn ra, nước mắt cay Ta buồn, buồn lắm, buồ ...

Read more

Mục sư Phan Thanh Bình: Đã Đời – Yêu Thương

YÊU-THƯƠNG  Thói-đời như đám mây mù che mất ánh-sáng của mặt trời, đám mây mù làm thành cơn mưa, “sau cơn mưa trời lại sáng” cho ta nhận biết vài điều đẹp-đẽ, phước-hạnh trong cuộc đời. Biểu-lộ những điều này được định danh là “hương vị cuộc đời”. Nên mục này tôi chọn đề là Hương Đời. Nhưng Hương Đời chỉ là thưởng-thức qua loa, thưởng-thức thấu đáo phải Đã Đời. Tiếng Việt mình hay, khi tức-giận, nói ra ...

Read more

Tường Lưu: Nhờ Bạn Gỡ Cây Đà

Nhờ Bạn Gỡ Cây Đà [clear] Các ngươi đừng đoán xét ai, để mình khỏi bị đoán xét. Vì các ngươi đoán xét người ta thể nào, thì họ cũng đoán xét lại thể ấy... Hỡi kẻ giả hình! Trước hết phải lấy cây đà khỏi mắt mình đi, rồi mới thấy rõ mà lấy cái rác ra khỏi mắt anh em mình được. (Ma-thi-ơ 7:1,2,5) [clear] Tôi phê bình người nào, người ấy... nhột Nhột... thì tìm mọi cách trả đòn tôi Trả đòn tôi, trả cả vốn lẫn ...

Read more

Tùng Sơn: Tình Quê Lại Đẹp

Tình Quê Lại Đẹp Hoa sẽ đẹp vì tình người vươn lớn Trời sẽ xanh vì bão tố qua rồi Không nơi nào đẹp sánh nhất quê tôi Ôi gấm vóc giang sơn hùng thiêng ấy Rực rỡ hào quang bình minh thức dậy Muôn triệu người ca hát khúc bình yên Mạch sống yêu thương chan chứa ba miền Không thù hận không nhìn nhau xa lạ Tình dân tộc vẫn sâu hơn biển cả Nghĩa anh em cao rộng ví trời xanh Phố chợ hân hoan thôn xóm yên lành Con ...

Read more

Mục sư Phan Thanh Bình: Thói Đời – Tự Ái

TỰ-ÁI  Con người có tình yêu và dường như tình yêu đó chỉ đủ để yêu mình – “tự-ái”. Yêu thêm nữa phải có “bác ái”. “Tự ái” được coi là “thói đời” – phổ-thông trên mỗi người. Cầm một tấm hình có một số người chụp chung với quý vị. Con mắt quý vị tự-nhiên đảo tìm hình-dáng mình trước nhứt. Chiêm-ngưỡng dung-nhan mình, dầu là thứ dung-nhan dưới điểm trung-bình. Những dân-tộc dùng Anh-Ngữ làm Quốc-Ngữ đã b ...

Read more

Tường Lưu: Người Làm Theo Ý Chúa

Người Làm Theo Ý Chúa Vả thế gian với sự tham dục nó đều qua đi, song ai làm theo ý muốn của Ðức Chúa Trời thì còn lại đời đời. (I Giăng 2:17) Ai cũng có sẵn trong mình... tham dục Tham dục nhiều, tham dục ít mà thôi Tham dục cao, tham dục thấp... tùy người Nhưng tất cả mọi người đều... tham dục. Có người đã... hết sức mình đeo đuổi Lấy cái danh, lấy cái tiếng... trong đời Ðược cái danh, được cái tiếng... m ...

Read more

Mục sư Phan Thanh Bình: Thói Đời – Ganh Tị

GANH-TỊ Tất cả sinh-vật đều sống theo bản-năng, trước sau như một, duy con người là sanh vật luôn đổi thay, không bao giờ “an phận” hay “thỏa-mãn” điều mình đạt được. Cầu-tiến, sáng-tạo, phát-minh là đặc tính của con người. Tổ ong là cả một nghệ-thuật cấu-trúc từ ngàn xưa đến nay vẫn bất di bất dịch. Nhà cửa của con người thì mỗi thời mỗi khác theo tiến-trình “văn-minh”. Cầu tiến, sáng-tạo, phát-minh không ...

Read more

Tường Lưu: Tương Giao Với Chúa

Tương Giao Với Chúa Giờ phút tương giao với Chúa tôi Là gần bên Chúa, bỏ xa đời Tôi thấy như mình đang biến hóa Vượt tầng mây đậm, vút lên trời. Mây đậm? Vâng, mây đậm đời này Làm tôi điêu đứng mãi xưa nay Tự mình sao thoát tầng mây ấy Tôi đeo theo Chúa tay trong tay. Tương giao với Chúa, có khi tôi Lặng yên mà không nói một lời Tôi đã từng quì bên Ngôi Thánh Lặng yên nghe tiếng Chúa mà thôi. Có khi tôi trì ...

Read more

Tùng Sơn: Trăng Biển Giao Duyên

Trăng Biển Giao Duyên Ngồi đợi trăng về tắm biển sâu Bâng khuâng mây nước chảy qua cầu Nhìn cánh bèo trôi rời bến cũ Nghĩ lại đời mình sẽ đến đâu Đan ngón tay mềm trong tóc xanh Gió chưa mang lại chút hương lành Ánh sao rơi rụng qua thềm mắt Nỗi buồn phai nhạt áo thiên thanh Sóng nước nghiêng nghiêng tự thuở nào Vỗ về trăng lạnh ngủ chiêm bao Lắng nghe trong gió lời trao gởi Khoát lại cho ai nếp chiến bào S ...

Read more

Mục sư Phan Thanh Bình: Thói Đời – Đổ Thừa

ĐỔ-THỪA Đổ-thừa là cách bào-chữa lỗi-lầm của mình một cách chính-đáng và rất đơn-giản, không cần bằng-cớ, không cần lý-luận. Đổ-thừa khởi đầu là “tại” và có nhiều thứ “tại”. Từ “tại” trời-đất, “tại” thời-thế, “tại” hoàn-cảnh, “tại” duyên-số, “tại” số-phận, “tại” tiền-kiếp”, “tại” người, “tại” mình, “tại” vận, “tại” vì v.v. Cuộc tình gian-dở, “đổ-thừa”: “Không phải tại anh, cũng không phải tại em. Tại Trời x ...

Read more

©2012-2019 by Thư Viện Tin Lành

Scroll to top